“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

[LongFic] Chiếc Hộp Pandora | KojiYuu - Chương 7

Author: Florence.

Rating: M.

Pairing: KojiYuu.

Gernes: Romance, Angst, Smut.

Summary: Dư chấn hy hữu trong quá trình điều trị đã thúc đẩy Yuko hồi tỉnh trên giường bệnh của chính mình khi không còn bất cứ thứ gì cả, kể cả gia đình thân yêu. Mắc kẹt trong hố đen sâu thẳm một thời gian dài, ngôi sao trẻ để mặc cho rượu và các chất kích thích là những thứ đánh chìm bản thân. Cuối cùng, điều đó khiến cô mất hết thảy sự coi trọng từ bạn bè và đồng nghiệp. Tất cả dường như đã đến hồi kết cho đến khi cô sực tỉnh và nhận ra nhiều điều còn quan trọng hơn trong cuộc sống của mình.

Từ đó, Yuko quyết định đứng thẳng dậy và xây dựng lại cuộc sống của mình một lần nữa nhưng trở về Akihabara quá khó khăn với cô. Tuy nhiên, với việc làm lại từ đầu trong ngành công nghiệp giải trí, cô lại hiểu ra cái thế giới bấy lâu nay cô thấy được không giống như mẽ ngoài mà cô từng ảo tưởng về nó. Thậm chí, việc gặp lại Haruna khác xa với những gì cô dự đoán. Người con gái trẻ tuổi này đã kết hôn với bạn trai cũ của cô và bọn họ đang chuẩn bị đón đứa con thứ hai sắp chào đời.

Disclaimer: Yuko và Haruna không thuộc về tôi, họ thuộc về nhau.



Chương 7: Bùng nổ!


Yuya vừa hoàn thành buổi chụp hình quảng cáo cho một hãng dụng cụ thể thao và đang trên đường tới phòng thay đồ khi người trợ lý thông báo rằng hắn có khách. Vào bên trong phòng chờ, hắn thật bất ngờ khi nhìn thấy người con gái luôn xua đuổi mình giờ đang kiên nhẫn ngồi chờ hắn trên sôfa.

"Yuko..." Hắn thì thầm với một chút vui mừng vì sự xuất hiện của cô nhưng nụ cười ngọt ngào của hắn đã biến mất ngay khi cô lên tiếng:

"Tôi đã nói anh tránh xa anh trai tôi ra." Cô gằn từng tiếng qua cổ họng rồi đứng hẳn dậy.

Yuya vẫn đứng đó và nói chuyện với tông giọng cứng ngắc: "Nếu chuyến viếng thăm này lại là về sự thù hằn mù quáng mà em dành cho tôi thì đủ rồi, em có thể ra về. Tôi còn nhiều việc khác phải làm."

Hắn xoay người, chuẩn bị bước đi nhưng cô gái nhỏ con đã chạy đến và giữ chặt cánh tay hắn, buộc hắn phải đối mặt với cô ta.

“Khỉ gió, anh đừng có đùa với tôi nữa, Hajime." Cô bấu vào tay hắn thật chặt.

Trong cách Yuko gọi không hề có kính ngữ và hắn biết cô có mục đích cho chuyến viếng thăm này. Đây là lần đầu tiên hắn nghe cô gọi tên kể từ lúc bọn họ gặp mặt nhau trở lại và thoáng chốc, chỉ qua vài từ ngữ mối quan hệ của họ trở nên xa lạ đến ngàn trùng. Tức giận bùng lên, hắn mạnh mẽ giật tay mình ra khỏi Yuko và cảm thấy làn da của mình như bị đốt cháy một cách tàn bạo.

"Tôi đã cảnh báo anh trước rằng hãy tránh xa chúng tôi. Vậy mà anh lại liên tục ghé qua nơi ở của anh tôi với thứ cảm giác tội lỗi và hối tiếc đầy lố bịch."

"Lố bịch?" Yuya nheo mắt nhìn cô với sự hoài nghi. "Em thì biết cái quái gì về cảm xúc của tôi? Em có biết mình đang nói gì khổng? Em có quyền nói những lời đó không... sau tất cả những gì em gây ra cho tôi?" Hắn gần như quát vào mặt cô, Yuya không thể hiểu nổi từ lúc nào Yuko trở thành một người độc mồm độc miệng đến như vậy.

Cô không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn hắn giận sôi gan vì những lới nói cay nghiệt của mình. Theo cách nào đó, Yuko là kiểu người thích dồn người khác vào đường cùng để thỏa mãn bản thân khi chứng kiến sự hoảng loạn của họ.

"Tôi đã có thể trả bất cứ cái giá nào để chữa lành cho em, thậm chí giúp em có thể đi lại được... giúp em đến trại cai nghiện để làm lại cuộc đời, nhưng em lại luôn xua đuổi tôi như một loại phế phẩm không còn sử dụng được!" Ngực hắn thắt lại, tim như bị bóp nghẹt từ từ trong nỗi tức giận.

"Vì Chúa, em là mẹ ruột của con tôi và vì thế tôi muốn có em trong cuộc đời này. Tôi thực sự mong chờ con của chúng ta đến nỗi tôi có thể làm mọi việc để giữ em lại bên mình. Vậy mà em lại nỡ để mất nó, cảm giác mất đi người thân, em nếm trải và đồng thời cũng bắt người khác phải chịu cảnh ngộ như em luôn hay sao?!"

"Phải, là tôi cố tình giết chết nó đó! Đứa trẻ đó tốt hơn là đừng xuất hiện trong cuộc đời này. Cuộc sống của chúng ta, tôi không muốn nó phải đau khổ." Câu trả lời lạnh lùng của cô khiến mắt hắn đỏ hoe cả khóe mắt.

Yuya xoay người lại nhìn cô, không muốn tin rằng Yuko lại có thể thốt ra những lời lẽ tàn nhẫn đó. Là vì cô lúc nào cũng chìm trong hận thù hay là khoảng thời gian 5 năm qua đã thay đổi cô nhiều đến như vậy? Hắn hiểu cô đã phải chịu đựng rất nhiều nhưng cái con người quyết tâm quay lại từ sự thất bại này lại khiến hắn không thể nhận ra. Nỗi căm hận của Yuko đối với hắn không dừng ở chuyện sau khi hai người chia tay hắn lấy Haruna, bạn thân của cô làm vợ. Nguyên nhân xâu xa chắc phải phức tạp hơn thế nhiều. Việc đó khiến Yuko xem thường hắn, tất nhiên. Nhưng hắn lại chẳng có đầu mối gì về sự chán ghét mà cô dành cho hắn lúc này cả.

Không thể cứ im lặng mà suy đoán câu trả lời, chi bằng hắn hỏi thẳng. Khi những từ đầu tiên cất lên, hắn thấy giọng mình như đang mắc nghẹn "Là cái gì? Là cái gì đã khiến em hận tôi đến như vậy? Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi biết em cảm thấy ra sao khi trở lại và nhận thấy tôi đã cưới Haruna nhưng kết quả như vậy chính là do em mà ra cả."

Yuko với nụ cười cay độc nơi khóe miệng, chế giễu: "Anh cứ như một nữ sinh bị nạn vớ lấy bất kì ai đưa tay ra giúp đỡ và kết hôn với người đó nhằm vớt vát tên tuổi đang tuột dốc không phanh của mình thời gian đó ấy nhỉ."

Cô từ từ tiến về phía trước với những bước nhỏ. "Ngay cả khi anh không yêu Haruna, anh cũng không để cô ấy có được tự do chỉ vì những ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo mà anh muốn có..." Cô tiếp tục tiến tới buộc anh phải lùi lại. "Bởi vì anh sợ mình giống như những người đàn ông bình thường khác: quá tầm thường và không-hề-hoàn-hảo."

Lưng Yuya đột ngột chạm bức tường, hắn nhìn chằm chằm vào cô với đôi lông mày khẽ cau lại. Hơi thở trở nên dồn dập, nhiệt độ cơ thể tăng mạnh vì Yuya không biết cô đang định làm gì. Mắt Yuko mở lớn vẫn tiếp tục nhìn thẳng vào hắn mà không hề lảng tránh.

Yuko nhận ra khoảng cách gần gũi này khiến hắn căng thẳng và nếu trơ tráo hơn hắn sẽ cố gắng chạm vào cô nhưng Yuko biết Yuya không dám làm như vậy. Hắn tuyên bố vẫn còn yêu cô rất nhiều, như vậy hắn cũng sẽ kinh sợ cô, một phần nào đó. Yuko có thể nhìn thấu điều đó, cái cách mà hắn né tránh cô và nắm tay đang đặt sát vào tường kia đang nắm lại để đè nén sự vỡ òa của cảm xúc, có lẽ là để ngăn chặn được ôm cô vào lòng.

Ánh mắt cô xoáy thẳng vào, đặc biệt chú ý đến từng đặc điểm trên gương mặt Yuya. Vầng trán rộng, đôi mắt màu nâu sâu thăm thẳm và hút hồn, khuôn mặt góc cạnh đầy cá tính, mái tóc được cắt tỉa theo một phong cách vừa cổ điển, lại hoang dã, làm tôn lên vẻ lãng tử sẵn có. Yuya sở hữu một nét đẹp thật thu hút và mạnh mẽ. Khuôn mặt hút bất kỳ ống kính mà hàng đàn những người mẫu, kể cả nam và nữ đều có thể bỏ ra hàng đống tiền để có được. Nhưng vũ khí để bất kì người phụ nữ nào sẵn sàng chết đi ngay tức khắc sau khi tiếp xúc với Yuya thì đó chắc chắn là đôi mắt. Chúng luôn tỏa sáng như những viên ngọc trai lộng lẫy, nhất là khi xuất hiện dưới ánh sáng máy ảnh. Thậm chí những biên tập viên tạp chí còn xem Yuya như một “kỳ quan”.


oOo

Yuko còn nhớ rất rõ cái cách mà viên ngọc trai bướng bỉnh ấy đã mê hoặc cô và cả Haruna khi bọn họ còn trẻ. Cô lúc đó 16 và cô biết cô có nhiều cơ hội ghi điểm với hắn hơn là cô gái nhút nhát kia và Yuya cũng sẽ không để ý đến những thí sinh mang vẻ ngây thơ kiểu như Haruna vậy.

Cô quyết định thử vận may của mình và ngạc nhiên làm sao khi hắn đồng ý hẹn hò với cô, bất chấp cả lệnh quản thúc nghiêm ngặt của công ty hai bên. Ngay cả khi Yuko biết lúc đó hắn chỉ xem cô như một đứa em gái nhỏ, cũng khiến cô cảm thấy như kẻ thắng trận. Có được sự chú ý từ Yuya, cô có thêm tự tin để rèn luyện bản thân, cảm thấy sức hút từ chính mình không hề tầm thường. Yuko tự tin hơn rất nhiều, và cũng kể từ đó, cô dần trở thành những gương mặt nổi trội nhất AKB, và được đông đảo các fans yêu mến.

Sau lần hẹn hò đầu tiên, Yuko tiếp tục qua lại với Yuya trong khi Haruna vẫn ngây thơ không biết về mối quan hệ giữa họ. Tuy vậy, những ngày hẹn kế tiếp với chàng người mẫu quyến rũ trở nên vô vị khi chúng chỉ trải qua như những bữa ăn tối đơn giản. Dù cho Yuko cố gắng thể hiện bản thân như thế nào để có được hắn hoàn toàn, hắn vẫn cứ đối xử với cô như một cô em gái đang tập tành chuyện yêu. Thế nhưng với một kẻ bướng bỉnh như cô, một khi đã muốn cái gì thì nhất định sẽ giành được.

Một năm rồi hai năm, cô vẫn cố gắng chiếm được trái tim Yuya, cho đến khi cô và Haruna vượt qua ranh giới đó.

Vào cái đêm cuối cùng của bộ phim Majisuka Gakuen, sự kích thích về ham muốn bị cấm đoán với cô gái trẻ đã giúp cô trải nghiệm một thứ cảm giác mới lạ mà tuyệt diệu hơn cô tưởng tượng, đến mức cô đã quên cả Yuya, thậm chí là vào những lúc có hắn bên cạnh.

Khi Yuya cuối cùng đã thừa nhận tình yêu dành cho cô, thay vì nhảy lên vui sướng vì những nỗ lực trong 2 năm qua của mình đã được đền đáp xứng đáng, cô lại hoàn toàn thờ ơ với nó. Yuko nhận ra mình đang bối rối về những cảm xúc dành cho hắn trước khi lời tuyên bố tình yêu bất ngờ được đưa ra. Tâm trí cô rối loạn với những nghi ngại nhưng ở cái tuổi 20, cô lại hiếm khi đặt nhiều nỗ lực trong việc khám phá cảm xúc của mình sâu đến như vậy. Khi còn trẻ, Yuko vô tâm và mỗi khi cảm thấy bất an, cô sẽ rửa sạch nó và tiếp tục cắm sừng Haruna một cách ngớ ngẩn.

Không phải tới lúc mà Haruna bắt đầu để ý đến Yuya cô mới nói hết mọi chuyện với cô ấy. Tuy nhiên, suy nghĩ lại, cô quyết định bỏ qua một số việc khi cô nhận thấy cô ấy tổn thương như thế nào lúc cô nhắc đến cái tên Yuya. Cuối cùng sau khi hai người họ chia tay, Yuko lại tiếp tục tiến tới với Yuya mà không bao giờ dừng lại để suy nghĩ về những cảm xúc thật của mình.


oOo

Ngón tay cô lướt qua những đường nét cứng rắn trên khuôn mặt Yuya, hắn khẽ thở gấp khi bất thình lình bị đụng chạm như vậy nhưng hắn không có ý định ngăn cô lại. Cô mỉm cười, bàn tay chầm chậm vuốt ve làn da hắn và một ngón tay dịu dàng vân vê bên tai. Cô có thể cảm nhận được hắn hơi co giật và đôi môi hơi hé mở như mong chờ cô khỏa lấp nó bằng bờ môi của mình. Nếu lúc trước Yuko vẫn còn chưa rõ thì bây giờ cô biết Yuya hoàn toàn có đủ khả năng từ bỏ mọi thứ khi cô chấp nhận hắn. Hắn rõ ràng không hề để tâm tới việc Haruna đã xây dựng nên gia đình họ như thế nào.

Yuko nhón chân lên, để khiến hai người thu gọn khoảng cách hơn, môi cô cách môi hắn chỉ như một sợi tóc nhưng rồi lại hướng về bên tai hắn khi cô chợt nhớ ra mục đích của mình. Ở nơi đó cô thì thầm với giọng nói khàn khàn như mê hoặc: “Tôi nói cho anh biết điều này, Hajime!"

Tay hắn khẽ di chuyển, chạm vào bờ vai cô và đặt lên trên nó. "Sao?" Hắn trả lời đầy hy vọng và nhắm mắt lại thưởng thức sự kề cận giữa hai người.

Ánh mắt Yuko lang thang trên gương mặt quyến rũ, gương mặt đã từng khiến cô say đắm giờ lại khiến cô cảm thấy chán ghét hơn bất kì cái gì. Cô nở nụ cười tự mãn, tự phán đoán chàng trai này đang khao khát cô đến chừng nào.

"Thế giới này, hoàn hảo cũng chỉ là chiếc lá để che đậy sự không hoàn hảo. Không bao lâu nữa anh cũng sẽ bị lãng quên trong cái xã hội này và rồi khô héo như những tiền-bối-đã-từng-quyến-rũ của anh vậy. Thế nên anh cũng sắp hết hạn rồi, người đẹp." Từng câu từng chữ đều đậm một mùi giấm chát.

Kết thúc việc chế giễu Yuya, Yuko đột ngột lùi lại một bước như thể khi đứng gần hắn là điều gì kinh khủng lắm. "Hãy tránh xa anh trai tôi ra, đó là lời cảnh cáo cuối cùng. Nhớ là tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho bất cứ chuyện gì sẽ xảy ra với anh vào lần tới đâu." Cô lạnh lùng gằn từng tiếng qua đôi vai của mình, sau đó bỏ hắn ở lại mà không thèm nhìn tới một lần nào nữa.

Yuya lặng lẽ dựa mình vào bức tường, không thể thở nổi, lời nói độc địa kia nhấn chìm hắn thật sâu, sâu tận xương tủy và làm hắn tê liệt. Nhưng Yuya không biết, đứng đằng sau cánh cửa souji dẫn thẳng đến khu vực nhà bếp của phòng chờ, chính là vợ của hắn.

Haruna đã đến để xem buổi chụp hình quảng cáo của chồng mình nhưng bị trễ giờ và những người nhân viên đã nói cho cô biết rằng hắn đang ở phòng chờ khách. Cô đã di theo nhưng thay vì vào phòng bằng cửa chính, cô đã băng qua nhà bếp và chứng kiến một buổi gặp mặt nho nhỏ giữa hai con người đã-từng-yêu-nhau.

Một người vợ bình thường lẽ ra phải bước ra khỏi nơi ẩn náu của mình và đối mặt với kẻ thứ ba đang đe dọa hạnh phúc gia đình họ - thế nhưng, cô không phải. Haruna thậm chí còn không phải là một người vợ tốt và vì quá đau khổ, cô lại bỏ mặc hắn tại nơi ấy - một mình.


oOo

Tối thứ năm Yuko bắt đầu xem xét lại lịch trình của Haruna cho tour diễn vào mùa hè sắp tới. Cô cảm thấy lo âu mỗi khi nghĩ đến việc mùa hè này sẽ trôi qua trong bao lâu. Cô giờ chỉ muốn bộ phim này nhanh chóng kết thúc nhưng với sự cố vừa xảy ra giữa hai người thì vội vã là không khả thi chút nào. Chuyến đi này vẫn còn ba tuần nhưng với Yuko nó trôi qua đặc biệt chậm.

Hơn nữa cô luôn cảm thấy không thoải mái khi phải rời xa người anh trai của mình. Tình hình của Keita trở nên tồi tệ hơn và những chuẩn đoán của bác sĩ cũng thay đổi liên tục. Thực tế là chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể phá vỡ chu kì hồi phục trong quá trình hôn mê và điều đó hoàn toàn không phải là điều tốt lành gì. Với Yuko, cô không hề muốn mình phải trải qua bất kì mất mát nào nữa trong đời. Cô đã mất tất cả mọi thứ quan trọng trong cuộc sống này.

Cô đứng dậy khỏi bàn làm việc và đi về phía bếp nhỏ như căn phòng khách sạn của mình để pha một ít cà phê. Thông thường cô không có thói quen uống nhiều chất cafein như vậy và việc này chỉ xuất hiện kể từ khi cô nhận thấy giấc ngủ của mình sẽ không kéo dài nếu như mức độ lo lắng của cô siết chặt thêm.

Với một tách cà phê nóng trong tay và một tấm chăn quấn quanh người, Yuko bước ra ngoài ban công để tận hưởng bầu không khí trong lành. Cô lấy điện thoại di động của mình ra và đặt nó trên chiếc bàn nhỏ trước khi ngồi vào ghế. Nhấm nháp ly cà phê, cô cố gắng thả lỏng tâm trí của mình và vứt tất cả những suy nghĩ phiền hà sang bên. Yuko mệt mỏi về những suy nghĩ, những cảm giác và sự lo lắng về một tương lai mờ mịt của bản thân. Ngày qua đêm đến, tất cả những gì cô thực sự muốn làm là trải nghiệm sự lãng quên cho đến khi nào có thể.

Cô không rõ lần cuối cùng mình có một giấc mơ là khi nào. Trong nhiều năm qua, những giấc mơ luôn khiến cô hồi tưởng về sự cố tàu năm đó. Một cánh buồm trắng muốt lướt đi từ một hòn đảo trở về đất liền trở thành một thảm họa chết người khi động cơ máy không còn nhiên liệu và gây ra vụ nổ hàng loạt các đường ống dẫn. Lửa lan ra ở khắp mọi nơi và chiếc phà nhỏ nhanh chóng bị ngập. Con tàu bị mắc cạn gần hai giờ trước khi nó chạm đến đáy biển. Đôi khi trong giấc ngủ của mình, cô vẫn có thể nghe thấy bố mẹ khóc thét gọi cô, nói với cô hãy tự cứu mình và Keita. Giọng nói của họ bằng cách nào đó vẫn luôn ám ảnh cô cho đến tận hôm nay.

Yuko thở hắt ra và từ bỏ việc hồi tưởng về cái chết của bố mẹ. Đặt chiếc tách xuống bàn, cô nhắm mắt và suy nghĩ về hiện thực. Chỉ có một kí ức có thể xoa dịu khi Yuko nghĩ rằng cô không thể chịu đựng thêm sự khắc nghiệt nào của cuộc sống nữa, Haruna. Luôn luôn là Haruna.

Cô sẽ không bao giờ quên được cái đêm đầu tiên của họ. Nó đã và sẽ luôn luôn là một trong những đêm hạnh phúc nhất trong đời cô.

Cô vẫn còn nhớ họ đã say như thế nào trong khi luôn mồm nói về cuộc sống, bạn bè và tình yêu của mỗi người. Những cuộc trò chuyện thân mật ấy đã dẫn họ đến con đường của sự cấm kị. Hình ảnh cơ thể trắng muốt như ngọc của Haruna nằm dưới thân cô như đang hiện lên trước mắt. Đêm đó mặc dù là lần đầu tiên của cô lẫn của cô ấy nhưng cô gái trẻ không ngần ngại mở rộng thân thể mình dành cho cô.

Yuko nhấn hai ngón tay lên môi mình, tưởng nhớ đến hương vị làn môi của Haruna vào đêm đầu tiên đó. Họ run rẩy với những cảm xúc mãnh liệt để rồi tham lam đón nhận tất cả những nụ hôn dành cho nhau. Cô không thể đếm hết bao nhiêu lần cô mút chặt và đùa giỡn đôi môi ấy, nhưng cô nhớ rõ màn dạo đầu của họ kéo dài khá lâu trước khi cô bắt đầu di chuyển. Với một nụ cười độc ác, Yuko chấm dứt màn đùa bỡn với đôi chân dang rộng của cô ấy và hướng đến nơi riêng tư nhất trên cơ thể Haruna.

Trong khi làm tình, cô cố gắng làm mọi cách để giúp cô ấy bớt đau đớn, cô liên tục di chuyển thân mình để cô ấy có thể tìm được vị trí thoải mái nhất, và lần đầu tiên thì đau đớn hơn là thỏa mãn nhiều. Nhưng những lần sau đó đã tốt hơn và họ không mất quá nhiều thời gian để nếm trải cảm giác sung sướng ngất ngây đó và rồi cuộn tròn cả đêm trong vòng tay nhau.

Những đêm sau đó Haruna càng trở nên phóng đãng hơn. Không một mảnh vải che thân, cô ấy không màng xấu hổ mà bộc lộ ham muốn được Yuko lấp đầy bộ phận bên dưới bằng miệng, tay... hay bất cứ gì. Và siết chặt khoảng cách với cô bằng những cú lắc hông mạnh mẽ điên cuồng như một chú cún cưng với những lần thở gấp nóng bỏng, tiếng rên rỉ thút thít van xin như bãi đất cháy khô cằn mong chờ cơn mưa mùa hạ để nhanh chóng thỏa mãn vậy.

Yuko rên rỉ thành tiếng khi bị kích thích từ những hồi ức trong quá khứ và cô biết những hình ảnh phóng đãng đó chỉ thuộc về mỗi mình cô. Nyan, Nyan, Nyan… 

"Nyan Nyan?" Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên cắt ngang suy nghĩ của Yuko và cô nhanh chóng chụp lấy nó.

“A... Oshima-san. Là Kotora đây.”

"Ko-tora-san?" Cô nhíu mày khó hiểu.

"Tôi không có số của cô nên đã dùng điện thoại của Kojima-san." Người đàn ông trả lời.

"Có chuyện gì với cô ấy sao?" Yuko hỏi.

"Chúng tôi cần cô đến Okajima. Cô biết đấy, chúng tôi lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi và Kojima-san đã cùng tham gia nhưng rồi cô ấy xỉn, xỉn quắc cần câu luôn và chúng tôi thì không thể nào đưa cô ấy ra ngoài được. Nếu bất kì tờ báo lá cải nào chụp được hình ảnh của Kojima-san, chúng sẽ được gửi ngay đến giám đốc công ty và họ sẽ lần lượt treo cổ tất cả chúng ta mất.”

"Vậy anh muốn tôi đưa cô ấy về nhà?" Yuko hỏi với một chút phiền toái.

"Không đơn giản vậy. Tốt nhất cô nên đặt một phòng khách sạn cho cô ta."

Yuko vò rối tóc mình, nhận ra rằng cô thật sự khó chịu bởi cái tình hình này và cả đoàn làm phim nữa. "Tôi sẽ đến ngay."

Cô mất 15 phút để lái xe đến trung tâm khách sạn Okajima đa chức năng vừa là một khách sạn mà còn có cả quán bar, sòng bạc và câu lạc bộ khiêu vũ. Tòa nhà cao 5 tầng và là một địa điểm thích hợp cho những ai yêu thích cuộc sống về đêm.

"Oshima-san." Kotara gọi cô khi cô đến căn phòng được chỉ định. "Đây là chìa khóa. Tôi đặt phòng dưới tên của tôi để tránh bị hỏi quá nhiều."

Yuko cầm lấy chiếc thẻ phòng và nói: "Nếu anh không thể trông nom thì đừng có mang cô ấy theo. Tại sao lại chuốc say cô ấy đến vậy trong khi ngày mai cô ấy sẽ có cảnh quay chứ?"

Kotora xoa thái dương mình và né tránh ánh mắt Yuko, ngần ngại nhận trách nhiệm của mình. "A... thật ra thì chúng tôi đã quên bẵng cô ấy một thời gian và chính Yui-chan là người đã phát hiện cô ta tại phòng tắm của cậu lạc bộ. Yui-chan bảo khi cô ta đi ngang qua khu vực đó đã nghe thấy một tiếng động lớn từ một căn phòng đặc biệt nên đã đến kiểm tra và bắt gặp Kojima-san nằm bất tỉnh trên sàn nhà trong trạng thái vô thức."

Nhà quay phim cúi đầu. "Chúng tôi không biết phải làm gì. Chúng tôi đã định gọi một chiếc xe cứu thương nhưng vì sợ điều đó sẽ ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của cô ấy nên chúng tôi đã gọi cho cô. Chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã gây ra cho cô sự bất tiện này."

Yuko lướt ngang qua người đàn ông rồi đi thẳng vào phòng. "Tốt nhất thì anh hãy cầu nguyện cho cô ấy đừng xảy ra chuyện gì." Và cánh cửa đóng lại.

Yuko bước về phía chiếc giường và nhìn thấy Haruna đang nằm co lại mà ngủ, có vẻ như là bị lạnh.

"Uống... uống tiếp đêêêêêê..."

Ồ, dĩ nhiên là không phải vậy rồi.

Đặt một chân lên giường, Yuko cúi xuống gần hơn nhưng ngay lập tức nhăn mặt vì một mùi hôi kinh khủng xộc tới, trộn lẫn giữa mùi rượu và mùi nôn ọe. Chỉ bằng thứ mùi hương đó Yuko tin chắc cô ngốc kia đã bị ngộ độc rượu. Sau khi kiểm tra, Yuko không tìm thấy vấn đề nào xảy ra với cô ấy nữa nên cô quyết định đi chuẩn bị phòng tắm cho Haruna. Phải đảm bảo rằng nước không quá nhiều và cô gái say đó sẽ không bị trượt mà chết ngộp trong nước.

"Tới phần thú vị rồi đây." Cô nghiến chặt răng.

Yuko bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô ấy, lầm bầm chửi rủa trong miệng. "Chết tiệt mình vẫn chưa chuẩn bị đủ để nhìn cậu khỏa thân đâu." Cô nói sau khi đã vứt cái áo của Haruna sang một bên và hướng tới chiếc quần lửng của cô ấy.

Yuko gạt sang một bên những suy nghĩ nhiễu nhương về cơ thể trần truồng của người kia, mang cô ấy đến bồn tắm rồi nhẹ nhàng đặt cô ấy vào trong. Cô để cho Haruna dựa vào thành bồn trong khi cô với lấy vòi và chai dầu gội đầu. Một tay cô phun gel lên cơ thể cô ấy còn tay kia thì xịt nước vào. Lúc đó cô nhận thấy cô ấy co người lại khi bất ngờ bị hắt nước vào người.

"Thôi nào, mở mắt ra đi." Yuko lẩm bẩm.

Mũi Haruna nhăn lại và đôi mắt nặng trĩu cũng từ từ mở ra mặc dù dường như cô ấy không thể ý thức được đây là nơi nào. Haruna cố gắng đẩy cái vòi nước ra xa khỏi mặt cô ấy nhưng nó không thành công cho lắm.

"Lạy Chúa, cậu làm ơn ngồi yên để mình tẩy sạch cậu xem nào." Yuko càu nhàu với cái người đang say xỉn mà đang xoay mặt né tránh cái vòi của cô.

"Quay qua đây, mình phải rửa..."

Haruna bắt đầu vật lộn để chiến đấu với cái vòi nước và đống xà phòng đang bị vò thành cục trên đầu cô ấy. Một cánh tay từ đâu vô tình lại đưa đến miệng kẻ say và thế là...

"Cha mẹ ơi, đau quá!!! Nhả ra coi đồ đần!!! Đủ rồi!!!" Yuko nắm lấy tóc Haruna và mạnh mẽ nhấn cô ấy chìm xuống nước.

Cô gái trẻ chật vật chống trả để rồi bị kéo lên khỏi mặt nước và bị nhấn chìm thêm lần nữa.

Yuko đặt vòi sen và chai dầu gội sang bên để đi lấy nước súc miệng. "Mở miệng ra!" Cô ra lệnh nhưng dường như giọng nói của cô không hề được nghe thấy vì người kia vẫn tiếp tục nhắm mắt. "Há ra xem nào." Cô vỗ nhẹ vào mặt Haruna nhưng cô gái trẻ né tránh nó và gạt tay cô sang bên. Thất vọng, Yuko nắm lấy cằm Haruna cố gắng mở miệng cô ấy ra để đổ thứ chất lỏng bạc hà vào. Cô ấy ngay lập tức bị nghẹn vì nó. "Đừng có nuốt nó, chết tiệt! Xúc miệng đi và... thôi vùng vẫy ngay!!!"

Haruna gạt cái cánh tay đang hươ loạn trước mặt cô ấy lần nữa, chai nước súc miệng vút bay và rồi nắm tay cô ấy đập mạnh vào mặt Yuko. Cô gái thấp bé hơn rên rỉ trong đau đớn và lại tiếp tục phô diễn một màn nguyền rủa với vốn từ "hoa mĩ" của mình trước khi kiệt sức mà nằm bò lên sàn nước cạnh cái bồn tắm.

Yuko liếc nhìn Haruna, đầu cô ấy đang dựa vào tường và đôi mắt từ từ đóng lại một lần nữa, và cô cười bản thân mình. Hoàn cảnh này chẳng hài hước chút nào nhưng chỉ bây giờ cô mới thấm thía cái khổ cực của bà y tá đã chăm sóc cô khi mà cô vẫn còn chìm đắm trong rượu và các chất tạo ảo giác.

Cô không nhớ rõ ràng bà đã tắm rửa cho cô ra sao khi cô cứng đầu như vậy. Trong trí nhớ mù mờ của mình, có những lúc mà Yuko có thể thề là có sự khác biệt trong sự hiện diện của bà. Cô không chắc những lúc đó có là cùng một người hay không vì mùi hương và bàn tay của bà lúc đó mang đến một cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái. Và Chúa biết rõ vị y tá chăm sóc cho cô có một bàn tay khá thô ráp vì bà yêu thích công việc làm vườn. Yuko chưa bao giờ chú ý liệu bà có nhờ ai khác giúp đỡ công việc của mình trong một vài ngày để đối phó với một ả khốn như cô hay không. Và rồi cô cũng nhận ra thật là kì cục khi cô đột nhiên nghĩ đến điều kì lạ đó vào một đêm như thế này.

Ngực cô phập phồng lên xuống với một hơi thở nặng nề khi nghĩ đến việc phải đưa Haruna trở về giường. Tuy nhiên đó là công việc của cô nên cô nhanh chóng đứng dậy, cúi xuống và vòng một tay Haruna quanh cổ mình, theo đà và xốc người cô ấy lên rồi kéo cô ấy ra khỏi bồn. Ngạc nhiên là lần này cô gái say không còn cử động gì nữa nên cô đoán rằng Haruna đã chìm vào giấc ngủ rồi. Cô phủ chiếc áo choàng tắm lên người Haruna và cõng cô ấy trở lại giường, sấy khô tóc trước khi để cô ấy nghỉ ngơi. Tất cả những việc xảy ra trong phòng tắm khiến người Yuko ướt đẫm và thật khó chịu khi phải mặc một chiếc áo ướt nên cô đã cởi nó ra, thay vào đó cũng là chiếc áo choàng tắm giống như của Haruna.

Bên trên giường, đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Yuko nhìn xung quanh căn phòng để tìm nơi qua đêm. Chiếc giường big size kia đủ cho hai người nhưng cô từ chối nó vì sợ rằng cô sẽ tự phản bội lương tâm của mình. Yuko có hai sự lựa chọn: cái sofa và mặt đất mặc dù cái sofa đó có phần hơi chật hẹp. Cuối cùng nằm đất là một quyết định đúng đắn.

Yuko cần một trong những chiếc chăn của Haruna mà cô ấy đang nằm đè lên nó nhưng nhiệm vụ đầu tiên là làm sao để lấy nó ra. Cô kéo một góc giường để kéo cái chăn ra rồi chầm chậm ôm lấy Haruna trong vòng tay của mình để di chuyển cô gái đang say ngủ.

Đến khi Yuko tựa đầu cô ấy lên cái gối, đôi mắt người đó bỗng mở ra để lộ một lớp sương mờ bao lấy con ngươi màu nâu còn đang ngơ ngác. Cô thậm chí có thể thấy rõ hình ảnh của mình trong cặp mắt ấy.

"Suỵt, ngủ đi!!!" Cô thì thầm dịu dàng. Thế nhưng Yuko gần như không thể giữ vững khoảng cách giữa hai người khi đột nhiên bị hai cánh tay mảnh mai quấn quanh cổ và kéo xuống. "Nyan..."

Đầu óc Yuko trở nên trống rỗng vào cái thời khắc mà đôi môi họ chạm vào nhau. Sửng sốt, đôi con ngươi của cô mở rộng làm lộ ra sự ham muốn điên cuồng mà cô đã cố che giấu. Nắm chặt tay và đè thật mạnh lên nệm, cô dùng hết sức mình để tránh đụng chạm đến cơ thể ấm áp bên dưới.

Khi nụ hôn chấm dứt, Yuko vẫn tiếp tục nín thở, đôi mắt không thể dứt ra khỏi người đó và cô chứng kiến cô ấy kéo phăng áo choàng của mình ra, để lộ thân thể mình dưới ánh mắt cô.

"Nóng... tôi nóng quá... cho tôi...n... nước...." Haruna lẩm bẩm với đôi mắt khép hờ.

Eh? Nước? A... chết tiệt... Trước tiên là cậu muốn uống nước... Yuko tự khiển trách bản thân mình vì đã quên mất điều đó và thuyết phục bản thân rằng đây là một kịch bản hoàn hảo sau nụ hôn bất ngờ của Haruna.

Nước...nước... Cô đi qua đi lại từ góc pha nước uống cho tới phòng tắm nhưng không tài nào tìm ra được cái ấm nước.Nước...nước...

"Cái ấm nước khỉ gió ở đâu trong căn phòng này chứ?" Cô la lối um sùm cho đến khi để ý thấy một vật nằm ngay góc bàn kế bên cái cửa sổ cùng một vài bộ li nhựa được xếp lại kín đáo chồng lên phía trước nó.

"Tên quái nào lại để cái bình nước ở nơi khỉ ho cò gáy không ai thấy này vậy?!" Yuko lầm bầm nhưng rồi nhận ra rằng cô sẽ không kiểm soát được bản thân mình nếu cứ tiếp tục phàn nàn về những chuyện nhỏ nhặt như một cái ấm nước nên được đặt ở đâu trong một căn phòng khách sạn. Khoa trương hơn nữa là hầu hết các khách sạn thuộc tầng lớp trung lưu mà cô đã ở trong quá khứ luôn luôn có một ấm nước đặt nơi góc bàn bên cạnh cửa sổ.

Yuko cười giễu sự ngu ngốc của chính mình và làm thế nào mà chỉ một nụ hôn từ người say rượu đã khiến cô mất kiểm soát đến vậy. Cô rót nước vào cốc rồi đem nó đến cho Haruna.

"Đây uống đi."

Cô cố gắng nâng người cô ấy lên nhưng nó cứ như là kéo một con la lết trên đường vậy. Sau một vài lần nỗ lực thất bại, cô chắc chắn cô ấy sẽ tự ợ ra hết sợ rượu trong dạ dày mình mà chẳng cần đến nước đâu.

"Chúa ơi đừng bắt tôi làm điều này chứ." Cô giữ cô ấy trong tay khi tay kia vẫn cầm chiếc cốc. "Nyan Nyan!" Cô la lên và lắc mạnh cô gái trẻ nhưng đầu của cô ấy lại tiếp tục ngoẹo sang một bên.

"Chết tiệt! Tốt. Nếu như ngày mai cậu vẫn còn nhớ được thì đừng đến mà chửi rủa mình đấy." Yuko uống chút nước rồi hướng về phía đôi môi cô ấy.

Yuko nhắm mắt lại để phân tán tâm tư của mình, tránh nghĩ đến những việc cô sắp sửa phải làm. Chậm rãi và lo lắng, cô áp môi mình lên môi Haruna. Những giây đầu tiên cô không nhận được phản ứng gì và dòng nước cô đưa qua thì chảy đều xuống cằm cậu. Cô đẩy cô ấy ra và rít lên: "Nếu cậu đang ngủ thì hãy ngủ luôn đi, mình sẽ không làm việc này nữa..."

Mắt Haruna từ từ mở ra, đầu óc mê man. Điều duy nhất cô ấy cảm thấy được là cô ấy khát nước, rất khát. Tuy nhiên Haruna không thể thốt ra lời nào rồi lại từ từ nhắm mắt.

Yuko thở dài. "À, mình hiểu rồi. Chúng ta nên thử lại một lần nữa nhỉ. Hơn nữa cái đầu của cậu phải nặng đến cả tấn còn cái dạ dày thì trống rỗng vì cậu nôn gần hết ruột gan của cậu ra rồi. Ngày mai chắc còn tệ hơn nhiều nhưng đó là cái giá mà cậu phải trả cho việc chơi bời đem nay thôi. Điều này đồng nghĩa với việc cậu chẳng thể nào ghi hình vào ngày mai được.”

Yuko biết rõ cô sẽ phải đối phó với vị đạo điễn nhưng bây giờ đó không phải là mối quan tâm của cô. Tối nay cô cần Haruna nghỉ ngơi cho thật khỏe. Cô hôn cô ấy một lần nữa và đúng như mong đợi, cô gái trẻ không hề bị đánh thức. Sau đó cùng lúc với ý định chấm dứt việc làm tội lỗi này cô nhận thấy môi cô ấy khẽ giật. Môi Yuko viền nhẹ lên môi Haruna giúp cô ấy cảm nhận được hương vị của nước và chịu nuốt chúng xuống.

Haruna bắt đầu nhấm nháp từng giọt nước vương trên môi Yuko cho đến khi một lượng nhỏ chảy ra ngoài. Thậm chí sau đó cô ấy còn tiếp tục gặm nhấm môi cô như muốn vòi thêm nhiều hơn. Như vậy cô ấy đã uống hết tất cả phần nước còn lại trong cốc và cùng chia sẻ nó với người con gái đã sớm hóa thành tượng kia.

Yuko hoàn toàn làm chủ hành động của mình chỉ cho đến khi cái lưỡi của cô gái trẻ tiến vào trong miệng cô. Sự tiếp xúc đột ngột như đang mời gọi đó khiến cô hoàn toàn đánh mất khả năng tự chủ của bản thân và nhanh chóng đáp trả lại. Trước sự ngạc nhiên của Yuko, Haruna cuốn lấy đầu lưỡi cô và mút chặt nó. Yuko không thể kiểm soát được mình nữa, tựa như lí trí của cô đã trôi đi thật xa rồi.

Sự khao khát Haruna mãnh liệt khiến cô vượt khỏi ranh giới giữa họ; cái thứ rào cản ngứa mắt như "chung thủy với chồng con". Cô thật sự rất chán ghét thế giới của cô ấy. Khốn nạn, mỗi khi nghĩ đến Yuya cô chỉ muốn tận dụng tình hình này để làm nhiều việc hơn nữa. Chỉ có 2 lý do để cô dừng việc này lại. Thứ nhất, Yuko đã hứa sẽ không làm phiền đến cuộc sống của Haruna và thứ hai, cô ấy đã uống đủ nhiều để sau đêm nay quên hết mọi chuyện, luôn cả cuộc tấn công của cô. Yuko không muốn mình đâm đầu vào tình thế chỉ mình cô đơn phương vương vấn, sẽ dằn vặt lắm. Điều cuối cùng mà Yuko mong mỏi chính là không khiến mình bị xem thường nhiều hơn nữa dù cho cô vốn đã đứng đầu danh sách những người mà cô ấy không mấy tin tưởng từ lâu rồi. Yuko với một nỗ lực thần kì đã tách mình ra khỏi vòng tay của Haruna.

"Không!"

Phản ứng đột ngột của cô ấy khiến Yuko bất ngờ. "Nyan Nyan à..." Cô thở ra trong sự kinh ngạc rồi chuyển sang tông giọng cáu gắt. "Cái quái gì vậy? Cậu có thật sự..."

"Không! Không!" Nước mắt chầm chậm rơi trên gương mặt khi cô ấy vẫn luôn miệng lặp đi lặp lại hai từ đó. "Không!" Haruna co người lại và tiếng nấc nghẹn ngào bị bóp nghẹn lại khi cô ấy úp mặt mình vào gối.

"Nyan..." Yuko cảm thấy cổ họng mình khô khốc từ khi nhìn thấy cô ấy trở nên yếu đuối như vậy.

Yuko không chắc lắm điều mà Haruna muốn phản đối là gì nhưng có lẽ bản thân cô ấy cũng chẳng thể nhận thức được tình hình của mình vào lúc này. Cô không tìm ra bất kì sự tỉnh táo nào trong hành động của cô ấy cả.

"Mình không biết cậu đang trải qua việc gì hay vì sao cậu lại làm vậy nếu như cậu không chịu kể cho mình nghe." Yuko nói và chạm tay vào tóc Haruna với mong muốn xoa dịu đi một phần nỗi đau bên trong cô ấy.

Yuko dựa người vào cô ấy rồi nói thật dịu dàng: “Nyan Nyan, mình xin lỗi vì đã lớn tiếng với cậu." Yuko ngồi hẳn lên giường và ôm lấy Haruna trong vòng tay mình. "Thôi nào, sẽ ổn thôi, đến đây nào. Giờ chỉ cần ngủ đi và ngày mai sẽ tới."

Căn phòng rơi vào yên lặng khi cô gái trẻ dần lấy lại bình tĩnh và lặng lẽ nghỉ ngơi trong vòng tay Yuko. Cô cũng ngủ thiếp đi có lẽ không quá nửa giờ trước khi tỉnh dậy trong làn gió mát tràn ngập căn phòng. Đôi mắt Yuko lang thang đến gần cái cửa sổ và nhận ra nó hơi hé mở. Cô giật mình, ngồi nhổm dậy và nhận ra vị trí bên cạnh mình bị bỏ trống từ bao giờ. Nhanh chóng chạy đến bên cánh cửa dẫn ra ban công, trái tim Yuko tưởng như ngừng đập.

"Nyan Nyan, bước xuống đây." Giọng cô run rẩy trong nỗi sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng Haruna đứng sát bên mép ban công.

Haruna nhìn cô qua vai mình, đôi mắt tràn ngập nước. Sau đó lại hướng sự chú ý vào những ánh đèn của thành phố bên dưới.

"Đừng di chuyển thêm nữa." Yuko với trái tim đập mạnh bên trong lồng ngực, tiến thêm một bước lại gần cô ấy. "Làm ơn bước xuống đây đi."

Haruna dang rộng hai tay như thể chấp nhận cái chết đến bất kì lúc nào. Cô ấy quay lại nhìn Yuko với ánh buồn rười rượi và ngập tràn hối hận trước khi đôi mắt kia nhắm chặt lại.

"Mẹ kiếp! Sao cậu dám!" Yuko tiến thêm bước cuối cùng và chụp lấy phần đuôi của chiếc áo choàng tắm, kéo cô ấy ngã xuống và tiếp đất bên trên người mình. Yuko lắc mạnh đầu Haruna bằng cả hai tay và thét lên. "Cái quái gì xảy ra với cậu vậy? Tại sao cậu lại làm cái việc khốn nạn này?"

Haruna, chính cô ấy là người đã nói với Yuko rằng cô ấy vẫn chưa sống đủ với các con của mình và giờ thì sẵn sàng nhảy khỏi tòa nhà này chỉ vì cái lý do mà có Chúa mới biết được.

"Tôi không thể làm được... Tôi không biết phải làm sao nữa... Tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng tôi... tại sao tôi lại... tôi không thể...không thể..." Tiếng khóc của Haruna trở nên dữ dội hơn khi cô bám thật chặt vào người Yuko.

"Được rồi... không sao đâu. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Không ai ép buộc cậu làm điều gì cả." Yuko ôm người cô gái trẻ trong vòng tay của mình.

Haruna lắc đầu. “Tôi chỉ là... tôi không thể... " Cô ấy tiếp tục thổn thức.

"Có điều gì mà cậu không muốn cho mình biết hả Nyan Nyan? Điều gì đã khiến cậu uống nhiều đến như vậy để rồi cư xử như thế này... nói cho mình biết đi." Yuko đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán Haruna để trấn an cô ấy, mong sao Haruna làm theo những gì cô vừa bảo.

Haruna đột nhiên lấy lại bình tĩnh và nhắm mắt. "Đưa mình trở về giường." Hoàn toàn kiệt sức.

Yuko cố gắng nâng Haruna lên khỏi mặt đất và cõng cô ấy trên vai mình. Cô trượt cánh cửa dẫn ra ban công bằng chân và đưa cô ấy về giường. Cái khoảnh khắc cô buông tay khỏi người Haruna, cô ấy bỗng nâng người lên và môi họ chạm nhau. Cô có thể nếm được vị mặn giữa khóe môi Haruna và điều đó càng làm Yuko cảm thấy đau khổ hơn khi có ý nghĩ chiếm đoạt cô ấy. Nụ hôn dần trở nên mạnh mẽ, tàn bạo hơn, kéo họ vào cơn lốc xoáy không có lối thoát.

Yuko chợt ngừng lại và thì thầm vào tai cô ấy những lời ác ý, "Nếu cậu muốn bỏ chạy thì hãy làm ngay bây giờ, nếu không mình sẽ nhận lấy nó như một lời mời, cưỡng đoạt và làm thịt cậu, làm tất cả những điều mà bấy lâu nay mình khao khát được làm trên người cậu. Hiểu chứ?"

Cô có thể chắc chắn rằng những ngôn từ dung tục đó có thể đánh thức một vài dây thần kinh còn tỉnh táo sót lại của Haruna và khiến cho mắt cô ấy long lanh những tia phản đối. Sau đó, Yuko thiếu điều chỉ muốn đào một lỗ để tống thẳng mình xuống địa ngục vì cô ấy chẳng hề chớp mắt lấy một lần kể từ lúc nhìn vào cô. Bằng sự đồng thuận trong đôi mắt ngập nước, Haruna giữ cô ngồi yên tại chỗ.

oOo

HẾT CHƯƠNG 7.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét