“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

[ShortFic] Forever In My Heart | WMatsui - Chương 1

Author: Florence.

Rating: MA.

Pairing: WMatsui.

Gernes: Romance, Incest, Angst, Smut.

Summary: Thật dễ quen với một người xa lạ. Thật khó xa lạ đối với người đã từng quen.

Disclaimer: Jurina là Jurina, Rena là Rena nhưng họ có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay tui ~


Note: Định bụng để dành warfic... nhưng tình hình là không thể ôm nhọt được lâu hơn ~





Chương 1: Hoa trong mộng.

Nói ra điều này các bạn có thể cười tôi, nhưng bạn có tin vào việc yêu một người chỉ vì giọng nói của họ hay không? Bạn có nghĩ rằng việc cứ nghe mãi giọng nói của một ai đó trong thời gian dài sẽ khiến chúng ta dần dần phải lòng và nhớ nhung con người đó? Thoạt nghe qua thì có vẻ vô lý quá phải không? Nhưng tôi chính là minh chứng sống cho việc yêu một người nào đó không phải bằng thị giác, xúc giác mà là bằng thính giác.

Yêu một người nào đó tức là tình cảm của bản thân cũng phải được điều chỉnh đi, ở một mức trung hoà vừa đủ, khiến cho đẹp lòng cả hai bên. Đôi khi tôi vẫn cảm thấy, nội tâm của người Nhật cũng giống như tấm áo kimono quốc phục. Bạn sẽ rất thích nếu được chiêm ngưỡng từ xa, còn đến gần hơn, hay thậm chí là ở trong vị trí đó, không sớm thì muộn bạn cũng sẽ vì khó thở mà chết đi.

oOo

Nhật Bản năm 20xx.

Trải qua trận đại thế chiến lần thứ tư, cuộc sống người dân bắt đầu phục hồi như cũ. Nhà cửa được xây dựng lại, sinh hoạt dần trở lại bình thường, không lo bữa đói bữa no, hay sinh mạng đếm từng giây phút. Nhưng nỗi đau mất đi người thân vẫn chưa phai mờ trong tâm trí người dân nơi đây.

Nagoya. Mùa xuân.

“Jurina! Jurina!! Jurina!!!”

“Ưmmm... mmmm...”

Nắng nhẹ nhàng len qua khung cửa sổ đáp xuống tấm drap nệm trắng tinh. Một khuôn mặt ngái ngủ ló đầu khỏi gối bông bởi cái lay vai mạnh. Một nụ hôn phớt lên gò má cao của người nằm dưới.

“Mau đánh răng rồi xuống nhà ăn sáng!”

“Dì này, đừng làm chuyện đó với ai ngoài con nhé?”

“Hửm?”

Cô gái lớn tuổi hơn đi ra tới cửa chợt quay đầu lại, còn cô nhóc vừa nói kia thì đã rời khỏi giường, dáng người cao mảnh khảnh gần chạm vào chiếc chuông gió treo lủng lẳng ngay cửa. Mắt nhắm mắt mở, nó cau mày nói:

“... Thì nụ hôn chào buổi sáng ấy...”

“A, dì biết rồi. Sao mỗi sáng con cứ nhắc hoài một câu này?”

“Bởi vì đầu óc dì chỉ để tâm đến việc sáng tác, lơ lơ lửng lửng. Còn nhớ mấy lần được người lạ đưa về nhà không?”

“Phải ha, dì thật may mắn vì đã gặp những người tốt bụng.”

Cô nhóc đối diện lắc đầu ngán ngẩm, chẳng muốn dập tắt nụ cười thơ ngây trên khuôn mặt cũng trẻ trung không kém. Nó ngáp dài, bước vào phòng tắm, bắt đầu công cuộc đánh răng, rửa mặt. Ba phút sau, trong gương hiện ra một khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn tỉnh táo.

Matsui Jurina, đã có kinh nghiệm làm người mẫu tạp chí thời trang. Chiều cao vừa đủ, gương mặt thon gọn nhiều điểm nhấn chẳng mấy chốc thu hút được mấy tay săn idol, thân hình theo đúng chuẩn siêu mẫu quốc tế, gầy nhưng không yếu đuối. Tất nhiên Jurina không rảnh đi tập gym hay dùng những liệu pháp giảm cân giữ vóc dáng. Luyện tập của Jurina chính là đánh nhau vài trận để rèn gân cốt, gần đây nó thường xuyên phải tập quá sức. Nó uể oải quấn khăn ngang người bước ra khỏi phòng tắm, đi đến mở cửa tủ lấy một bộ đồng phục, hôm nay là ngày đầu tiên đến trường mới. Năm nào Jurina cũng phải chuyển trường ít nhất hai lần, và lần này đã là lần thứ ba. Đó là lý do tại sao đã gần tới hè rồi mà nó lại phải làm thủ tục nhập học.

Jurina bước xuống cầu thang với đôi mắt vui tươi nhăn tít lại mỗi khi cười, lần mò ngồi vào chỗ quen thuộc trong bàn ăn, chậm rãi nhai lát bánh mì và miếng trứng ốp la. Bên tai nó nghe loáng thoáng một giọng nói khẩn trương:

“Thật không cần dì đưa tới trường? Dù sao cũng là ngày đầu tiên đi học…”

“Đã là nữ sinh cấp ba chứ có phải trẻ con tiểu học đâu mà cần đưa rước. Rena này, tại cô cưng chiều nên con bé mới hư!”

Giọng bực bội của một cô gái khác vang lên, không cần nhìn nó cũng biết đó là ai do đã nghe nhiều lần, quá quen thuộc. Ngoạm một miếng bánh thật to, nuốt xong hết rồi nó mới làu bàu:

“Churi-san, cô lại tới ăn ké à?”

Lập tức trán Jurina bị búng một cú đau điếng, nó nhăn mặt đưa tay xoa trán, ngẩng đầu lên để nhìn thấy khuôn mặt trái xoan xinh đẹp đang chau mày giận dữ:

“Tại vô tình đến nhằm lúc cả nhà ăn sáng, và cũng vì Rena nấu ngon quá. Đã bảo không phải gọi ‘cô’ mà là ‘chị’, dặn bao nhiêu lần sao không nhớ?”

“Rõ ràng cũng xêm xêm tuổi dì mà lại...” Nó lầm bầm bất mãn.

“Nhóc thật không biết nghe lời người lớn, xem ra Akane này phải ra tay dạy dỗ.”

Akane nở nụ cười ác quỷ, Jurina đâu có vừa gì, nó cật lực chống trả đòn tấn công móng vuốt. Matsui Rena chỉ còn biết ngồi bàng quan lắc đầu cười trừ, sáng nào không khí bàn ăn cũng sôi động nhộn nhịp như vậy. Cô hài lòng nhìn Jurina đang mặc bộ đồng phục cấp 3. Mới hôm nào nó còn chưa dám đi ra ngoài đường đông đúc xe cộ, nay đã cao lớn hơn cả cô. Bỗng chốc Rena thở dài, cảm thấy mình thật già đi ít nhiều. Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, chắc không lâu nữa cô sẽ có cháu bồng, nghĩ đến đây lòng cô có chút nặng trĩu. Đợi đến lúc ngước đầu lên, mắt Rena nhìn thấy cái đồng hồ để trên kệ tủ kim ngắn đã chỉ số 8, vội la lớn:

“Jurina! Mau ăn sáng lẹ lên, con trễ học rồi kìa!”

Nghe tiếng la, trận chiến đang đến hồi kịch liệt liền ngừng ngay. Nó đứng lên chỉnh lại cà vạt, vớ lấy cặp sách để ở ghế bên cạnh, không quên buông một câu trả đũa:

“Cô Churi đừng giận nữa, kẻo lại có thêm nếp nhăn thì ống chề cho coi.”

“Con nhóc kia, có giỏi thì đứng lại đó!!!”

Akane gầm lên làm căn nhà nhỏ rung rinh, nhưng nó đã nhanh chân chạy trước, bỏ lại tràng cười đắc chí phía sau. Rena bước ra theo mở cửa cổng, vẫn còn kỳ kèo:

“Hay để dì lái xe đưa con đi nhé?”

“Không cần, đi bộ vài phút là tới ngay thôi.”

Jurina mỉm cười hiền hòa, khác hẳn bộ dạng ngang ngược khi nãy với Akane. Trên đời này, nó chỉ nghe lời mỗi mình Rena. Cô từng bảo nó giống như dã thú bị cô thuần dưỡng. Lúc nghe như vậy nó chẳng hề phản bác, tự thấy câu nói ấy cũng không sai.

Jurina cúi người hôn lên môi Rena thay lời chào tạm biệt. Đây là thói quen của nhà Matsui, luôn chào hỏi nhau bằng nụ hôn, thường chỉ hôn ở má hay trán, nhưng không hiểu sao nó cứ nhất quyết hôn trên môi cô. Vì không sửa được nên cô đành để mặc nó làm sao thì làm, tất nhiên với điều kiện xung quanh không có ai. Người ngoài nhìn thấy hai người phụ nữ hôn môi nhau, không hiểu lầm mới là chuyện lạ. Rena đóng cửa sắt lại, bước vào nhà trong, ngao ngán nhìn Akane đang hăng say rủa xả kẻ vắng mặt. Cô ấy giơ tay vuốt mái tóc đen uốn lọn lúc nãy bị nó làm rối, ngước lên thấy Rena thong thả ngồi xuống ghế trước mặt, cô ấy hậm hực nói:

“Thật là một đứa trẻ khiến người ta không ưa được. Suốt ngày lầm lì, câu nào nói ra là như có gai vậy, người ngợm thì như con trai. Chả biết sau này có nổi người yêu không nữa.”

Nghe người ta chê con mình, có cha mẹ nào không vội bào chữa? Thế nên Rena liền lên tiếng:

“Không phải đâu, Jurina rất ngoan và nghe lời.”

Akane nhếch mép buông giọng mỉa mai:

“Tại vì người nói là cô thôi, Rena. Cái con nhóc đó chỉ nghe mỗi mình cô, chứ có để lọt tai lời người khác nói đâu.”

“Bởi vì tôi là dì của Jurina mà.”

Rena tự hào đáp. Akane với lấy ly nước cam trên bàn, uống cạn một hơi, đặt mạnh xuống mặt bàn như vừa nốc một ly bia, lớn tiếng nói:

“Đồ khờ, việc chẳng đơn giản như thế đâu. Tôi dám lấy vị trí tổng biên tập báo Anan Magazine ra đánh cá, con nhóc đó không hề xem cô là dì của nó!”

“Hả? Vậy không lẽ nó xem tôi như bạn cùng lứa? Làm sao đây, tôi có nên đi chỉnh hình cho khuôn mặt già thêm không?”

Rena lo lắng hỏi, tay sờ khắp mặt. Cô luôn gặp rắc rối với khuôn mặt này, mỗi lần đi quán rượu hay mua thuốc hút cho đồng nghiệp, đều phải trình giấy chứng minh cô đã đủ tuổi trưởng thành. Akane nắm chặt tay đến mức nổi vồng gân xanh, cốc đầu cô một cái rõ đau, cất giọng sang sảng:

“Đừng có giả bộ ngốc với tôi! Cô hẳn phải thấy con nhóc đó có tình cảm khác lạ với cô ngoài tình thân!!!”

“Ha ha ha, trò đùa vui thật…” Rena cười miễn cưỡng.

“Có nữ sinh 17 tuổi năng động nào lại suốt ngày ru rú trong nhà với bà cô già không? Bạn học bằng tuổi nó đã cặp kè, làm mẹ người ta rồi. Còn nữa, hai người chẳng phải biểu hiện thân mật quá đáng sao? Người ngoài nhìn vào mà không nghĩ hai người như vợ chồng son, tôi làm osin không lương suốt đời cho cô!”

Akane đập bàn nói chắc nịch. Tổng biên tập báo Anan, đã một lời thốt ra là chắc chắn, như thép dù có biến dạng thế nào vẫn là thép. Rena không cười nữa, khuôn mặt tỉnh bơ chợt sa sầm lại:

“Akane, nếu còn nói đùa nữa tôi e không đủ tập trung để giao bài đúng hạn.”

Hai người, một đứng một ngồi nhìn nhau thật lâu. Cuối cùng Akane thở hắt ra, ngồi phịch xuống, giơ hai tay lên ngang đầu biểu thị đã chịu thua:

“Thôi được, tôi đầu hàng. Tôi không dám chọc giận họa sĩ Matsui Rena để mà chẳng có truyện mới xuất bản.”

“Có muốn dùng thêm nước không?”

Rena nở nụ cười, khuôn mặt khiến người ta thấy lòng thanh thản đã quay trở lại, không như cái vẻ u ám lúc nãy, khiến người ta thấy nghẹt thở, không dám trái ý. Akane buông một câu nói thầm thì khi Rena quay lưng đi về phía nhà bếp:

“Thật ra cô đang trốn tránh cái gì hả, Rena? Hai người đâu phải là không thể? Dù cô có dối được tất cả mọi người cũng không lừa được chính mình…”

Mắt cô đượm buồn. Trốn tránh ư? Có chứ


Tôi bảo em đi đi... sao em không đứng lại?
(trích tác phẩm: Song of love của nhà văn/họa sĩ Matsui Rena, xuất bản năm 20xx)


oOo

Trường trung học nữ Majisuka không có nhiều học sinh theo học, nhưng đa số đều thuộc thành phần bất hảo. Bảy nữ sinh đi ngang bên cạnh Jurina đến cổng trường, đứa nào đứa nấy không nhuộm tóc thì xỏ khoen, trông không giống loại ham học mà giống côn đồ thiếu niên hơn. Các học sinh đi gần đó vội tránh sang hai bên nhường đường. Một đứa trong bọn cao giọng nói:

“Đi đâu tao thật không dám nói cái tên trường quê mùa này ra, cái gì mà Majisuka?”

“Sao người ta không đổi lại cái tên nào nghe oai hơn nhỉ?”

Đứa to mồm há miệng định nói tiếp thì lập tức ngã đập mặt xuống nền đất. Nguyên là ả bị Jurina giơ chân ra ngáng đường, cả đám lập tức hùng hổ bao vây nó. Một đứa nhỏ thó, mắt xếch hình tam giác kênh mặt hỏi:

“Mày muốn gì? Dám quậy ở đây hả? Có biết tụi tao là ai không?”

“Tao cóc cần biết. Đang ngứa tay muốn tìm bao cát để dợt đây!”

Nó bẻ khớp tay, liếc cả đám bằng nửa con mắt như nhìn lũ kiến, khiến chúng sôi máu chỉ muốn xông vào ẩu đả. Một con mặt rổ trong bọn trông như quân sư liếc nhìn bảng tên đính trên ngực áo nó, rồi thì thầm vào tai con tóc nhuộm vàng hoe, xỏ đầy khoen hai bên lỗ tai có dáng vẻ đại tỉ. Con tóc vàng nhếch mép nhìn nó, cười khẩy:

“Yo! Đây chẳng phải con gái mụ họa sĩ nổi tiếng Matsui gì gì đó sao?”

“Đấy là ai vậy đại tỉ? Sao em chưa từng nghe tên?”

Một nhỏ mập nói chen vào, lập tức bị đứa có dáng cao lêu khêu nhất trong bọn tiếp lời:

“Mày suốt ngày lo cua trai có đọc sách đâu mà biết. Ả ta là họa sĩ chuyên vẽ truyện tranh ba xu về lũ ‘biến thái’, đồng tính ấy!”

“Hả? Vậy có phải bả cũng thuộc thứ ‘bệnh hoạn’ đó?”

Một đứa mặt xương xẩu trông giống khỉ nhảy dựng lên, làm điệu bộ kinh tởm. Con tóc dài đứng bên cạnh trấn an:

“Chắc không đâu. Nếu không sao lấy chồng rồi sinh con?”

“Thì nhận con nuôi. Nhưng chắc con này cũng tởm lợm như thế thôi!”

“Tụi bây mau tránh xa kẻo nó tấn công là mất zinnnnn!!!”

“Của tao hôm qua bị thằng ‘mắt híp’ lấy rồi, còn đâu nữa mà mất!”

Nói rồi cả đám cùng ôm bụng cười rộ. Trời trong xanh mà sao mây đen tụ lại một nơi. Đằng xa vùng chiến sự, có hai nữ học sinh mặc đồng phục trường Majisuka đã chặn tất cả học sinh lại, rủ tìm chỗ nấp nhằm tránh tên bay đạn lạc. Cô nữ sinh bốn mắt giải thích:

“Lúc còn học trung học, Matsui Jurina đã nổi tiếng trong giới côn đồ ở Kyoto, được gọi là ‘Nắm-Đấm-Sắt’. Bởi thân hình nhỏ bé mà đã hạ đo ván kẻ lớn hơn gấp năm lần. Nhỏ đó không hiếu chiến, chỉ đánh nhau khi có đứa nào chán sống tới khiêu khích. Nhất là có ai phạm vào ba điều cấm kỵ, liền đánh đến khi đối phương thừa sống thiếu chết mới ngừng!”

“Ba điều cấm gì?” Một học sinh thắc mắc.

“Một là nói về người giám hộ nhỏ đó. Hai là nghề nghiệp của cô ta. Ba là hai từ: con nuôi. Nghe đồn lúc học cấp 2, có lần nhỏ đó đánh cho cả đám hơn chục người phải ăn Tết trong bệnh viện. Không ngờ Matsui Jurina đã dọn tới Nagoya này.”

Cô nữ sinh ngồi kế bên kể bằng giọng run run, sợ sệt. Tất cả học sinh trường Majisuka nghe xong đều không khỏi rùng mình, lại thêm bên tai nghe tiếng kêu la thảm thiết làm bằng chứng từ xa truyền lại.


oOo

“Xin lỗi, tôi là dì của Matsui Jurina!”

Rena vừa nghe điện thoại từ nhà trường liền tới ngay. Vì không tìm được chìa khóa xe hơi mà cô lại cần phải đi gấp, nên đã chạy bộ đến. Cô đứng trước bàn giáo viên thở gấp, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Thầy giám thị mặt nghiêm nghị ngồi sau bàn làm việc. Jurina thì một chân gác lên ghế, một chân thả xuống đất, điệu bộ trông rất thư thả, thoải mái. Thầy giám thị liếc ánh mắt sắt bén nhìn khắp lượt người Rena, cau mày hỏi:

“Cô là dì của trò Matsui Jurina?”

“Vâng, tôi là Matsui Rena!”

“Cô... cô bao nhiêu tuổi rồi thế?”

“À vâng, tôi là người giám hộ hợp pháp của Jurina. Bố mẹ cháu đã mất từ khi còn nhỏ.” Cô vội giải thích.

“Cô Matsui, tôi đề nghị cô nên xem lại cách dạy dỗ của mình. Trò Jurina mới ngày đầu vào học, đã gây sự đánh lộn ngay trước cổng trường, khiến ba em học sinh phải nhập viện. May mà bốn em còn lại chưa bị nặng đến nỗi nhập viện, nhưng cũng phải nghỉ học vài ngày đợi vết thương bớt sưng.”

“Đã nhẹ tay lắm rồi...”

Nó bình thản nói, chợt im miệng khi thấy cái trừng mắt của Rena. Bình thường cô là người hiền lành, nhưng khi nổi giận thì đến nó cũng phải run sợ. Thế nên nó chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn, chẳng dám hó hé gì thêm. Cô cúi gập người nói:

“Thật xin lỗi, về nhà tôi sẽ la rầy Jurina. Xin thầy hãy bỏ qua cho lần này!”

“Nói thật, tôi làm giáo viên ở trường này mấy chục năm, chưa bao giờ gặp trường hợp học sinh vừa vào học đã gây nên chuyện lớn thế này. Các phụ huynh đưa đơn kiến nghị đòi tôi đuổi trò Jurina.”

“Thành thật xin lỗi!” Đầu Rena càng cúi thấp hơn.

“Cô Matsui là người giám hộ, nên nghiêm khắc dạy dỗ hơn. Tôi nghe nói cô là họa sĩ chuyên vẽ thể loại truyện tranh nhảm nhí? Tôi không phải có ý chỉ trích gì, chỉ muốn góp ý, tốt nhất đừng nên để tư tưởng trò ấy bị công việc của cô tiêm nhiễm thói hư tật xấu…”

“Tôi biết rồi…”

“Đi thôi, không cần nghe lời nói nhảm!”

“Jurina? Khoan đã, Jurina…!”

Nó đứng bật dậy lôi tay cô đi một mạch ra khỏi cổng trường, không thèm nhìn lấy một lần ông thầy giám thị đang sạm mặt vì tức. Thấy Rena phải cúi đầu nhận lỗi trước người khác, nó rất bực, nhưng là bực chính bản thân mình. Đã dặn lòng qua chỗ ở mới không được gây sự đem phiền phức đến cho cô, thế mà hôm nay nó lại không kiềm chế được đã đánh nhau. Jurina còn muốn gây chuyện bao nhiêu lần để cô phải cúi đầu xin lỗi đây?

Người nó tỏa ra sát khí khiến người đi đường phải né sang bên tránh. Jurina đang muốn tự trừng phạt mình, nên dộng đầu vô tường hay tìm đứa nào bất lương để tẩm quất? Không được, nó vừa tự nhủ không được đánh nhau mà. Chợt giọng Rena vang lên đánh thức nó khỏi dòng suy nghĩ:

“Đau quá…”

Tay nó đang siết chặt cổ tay cô, nó vội buông ra, một lằn đỏ đã hằn lên cổ tay. Rena xoa chỗ tay đau, nhìn nó hỏi:

“Tại sao con đánh lộn?”

“Không tại sao cả.” Nó nói, tránh không nhìn vào đôi mắt đang nheo lại nghi ngờ.

“Dì không nghĩ con là người vô cớ gây sự."

“…”

Rena thở dài, rầu rầu nói:

“Con không nói dì cũng thừa biết, nguyên nhân là tại dì. Cái nghề nghiệp của dì khiến con luôn phải chuyển trường không thể kết bạn, khiến con phải xấu hổ với bạn bè…”

“Không! Con không cần lũ vô dụng đó làm bạn. Con luôn tự hào về dì! Thật đấy!”

Jurina nắm chặt vai cô, khẩn trương la lên. Cô mỉm cười thật hiền, nhẹ nhàng nói:

“Cảm ơn con.”

Nụ cười của cô, với nó còn quý báu hơn tất cả châu ngọc trên đời này. Nụ cười đã sưởi ấm trái tim đóng băng của nó, và sẽ tiếp tục như thế mãi mãi. Hai bàn tay đan vào nhau, thong thả bước từng bước chậm rãi trên con đường thưa vắng người. Vài cánh hoa vàng, trắng từ nhà ai theo gió bay đến vai áo cô. Rena cầm lấy cánh hoa trắng tinh, quay sang nói với nó:

“Hương thơm thật, là hoa kim ngân thì phải?”

“Không ngờ hoa giả kim ngân lại thơm đến vậy.” Jurina vừa nói vừa nhặt cánh hoa vàng vương trên tóc cô.

“Giả kim ngân? Chẳng lẽ đây không phải hoa thật?”

“Tất nhiên là không, dì quên bây giờ mới tháng tư à? Phải đợi đến tháng năm, tháng sáu hoa mới nở. Đây là giống hoa nhân tạo, nở quanh năm lại không cần phải chăm sóc, nên rất được ưa chuộng. Không như cái cây vô dụng ở nhà mình, suốt ngày chăm bón, tưới nước mà đến giờ còn chưa nở hoa. Nhưng nghĩ lại chúng ta dọn nhà suốt, chắc nó lạ chỗ, không chừng chết rồi cũng nên.”

“Chắc không đâu? Dì đã cẩn thận khi di dời, lại hỏi nhiều chuyên gia trồng hoa, có thể nó chỉ nở chậm một chút thôi. Tại dì bận hoàn thành tập truyện mới nên chẳng có thời gian chăm sóc hoa.”

“Con hiểu mà.”

Nó thở dài nhìn Rena thè lưỡi hối lỗi, nhìn hai người họ lúc này, thật không biết ai là kẻ lớn tuổi hơn. Lúc nào cũng vậy, hành động của cô luôn có chút gì đó thơ ngây, trẻ nít. Nên vô hình chung nó coi cô như bạn cùng lứa hoặc nhỏ hơn, chẳng phải do nó muốn vậy mà tất cả chỉ tại cô thôi, đó là điều Jurina tự bào chữa cho cái tay đang không ngừng xoa đầu cô.

Bầu trời xanh biếc, hương hoa thơm ngát khiến lòng người phấn khởi. Tự nhiên cô muốn cất bước chạy, để cơn gió nâng mình lên cao. Cô quay sang nhìn nó với ánh mắt tinh nghịch. Jurina cảnh giác hỏi:

“Gì đấy?”

“Jurina này, có muốn chạy thi xem ai về nhà trước không?”

“Ai thua người đó phải tưới cây một tháng!”

“Mười ngày thôi.”

Rena cau mày kỳ kèo, giơ hai tay mười ngón lên. Nó phì cười nắm lấy đôi tay cô:

“Ừ thì mười ngày.”

oOo

HẾT CHƯƠNG 1.

1 nhận xét: