“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

[ShortFic] Forever In My Heart | WMatsui - Chương 2

Author: Florence.

Rating: MA.

Pairing: WMatsui.

Gernes: Romance, Incest, Angst, Smut.

Summary: Thật dễ quen với một người xa lạ. Thật khó xa lạ đối với người đã từng quen.

Disclaimer: Jurina là Jurina, Rena là Rena nhưng họ có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay tui ~


Note: Định bụng để dành warfic... nhưng tình hình là không thể ôm nhọt được lâu hơn ~





Chương 2: Không thể che giấu.


7 giờ sáng...

Jurina đứng trước tấm gương lớn, chỉnh sửa lại cổ áo đồng phục cho ngay ngắn. Tay cầm quai cặp sách, nó nhẹ mở cửa đi sang phòng bên cạnh. Khẽ khàng đặt tay lên trán người nằm trên giường, thầm thở phào, may quá, đã bớt sốt.

“Jurina…?”

“Nằm im!”

Rena mệt mỏi mở mắt ra, gượng ngồi dậy, nhưng bị đôi tay nó ấn xuống giường. Nó chỉnh lại tấm chăn đã bị xô lệch, đắp lên tận cằm của cô, miệng lầm bầm ca thán:

“Đã nói bao nhiêu lần là không nên làm việc quá sức. Trễ hạn nộp bài vài tuần có sao đâu chứ, thức khuya liên tục cả tháng trời, không bệnh mới là chuyện lạ. Bây giờ con phải đi học, nhưng sẽ cố về sớm. Con đã gọi điện nhờ cô Akane đến chăm sóc dì.”

“Dì ở nhà một mình cũng được mà!”

“Không được!!!”

Jurina nói giọng ra lệnh, rồi đứng dậy bước ra cửa, đến khi trở vào trên tay bưng khay cháo nóng bốc khói. Thổi nguội rồi đút từng muỗng cháo mớm cho cô ăn, tận mắt thấy cô uống hết mấy viên thuốc, thiếp ngủ, xong nó yên tâm rời khỏi nhà đi tới trường.

Trong giờ học nó không sao tập trung vào bài vở, tâm trí bận nghĩ xem buổi chiều nên nấu món gì cho cô. Là bệnh nhân đương nhiên chỉ dùng được mỗi món cháo, nhưng cháo cũng có nhiều loại. Cháo cá? Hay cháo thịt bằm? Hoặc cháo hành? Cháo trứng? Cuối cùng nó quyết định chọn món cháo thịt.

Chuông tan học vừa reo, nó liền xách cặp phóng ngay ra cửa. Nhưng đến cổng trường buộc phải dừng lại, bởi một đám nữ sinh mặt mũi dữ tợn đang đứng chắn lối. Jurina thở dài, sớm không tới, muộn không đến, lại chọn ngay lúc nó bận nhất, xem ra có muốn nương tay cũng chẳng được. Đứa tóc vàng thủ lĩnh đứng kênh trước mặt nó, dõng dạc hét lớn:

“Matsui Jurina!!!”

“Lại muốn ăn cơm bệnh viện nữa sao? Tất cả cùng xông lên đi.”

Nó uể oải nói, quăng cái cặp ra xa, co hai nắm tay chuẩn bị nghênh chiến. Đột nhiên cả đám quỳ xuống trước mặt nó, dập đầu la lớn:

“Đại tỉ, xin hãy nhận bọn này làm đệ tử!”

“Eh?”

“Nói thật, học sinh trường Majisuka chúng em thường bị tụi trường khác coi thường. Chúng em mấy lần vùng lên nhưng không được, cứ chờ mãi một vị cứu tinh xuất hiện dẫn dắt đến con đường vinh quang. Và hôm nay người đó đã xuất hiện, chính là đại tỉ đây, Matsui Jurina!”

Thì ra họ tới không phải để đánh nhau. Nó không nói gì, lặng lẽ cúi người xuống nhặt cặp lên, phủi bụi rồi lẳng cặp lên vai cất bước đi qua cổng trường. Cả đám gào lên trong tuyệt vọng:

“Đại tỉ!!!”

“Tôi không thích đánh nhau. Nhưng nếu có gặp rắc rối, giúp được tôi sẽ tận sức.”

Jurina không quay lại mà cứ thế tiến bước trên con đường phía trước. Không hay biết sau lưng những cặp mắt ngưỡng mộ đang long lanh nhìn nó. Yanken kỳ lạ thế đấy, có đánh nhau một trận thì mới trở thành bạn.


oOo

Nụ cười đông cứng trên mặt Jurina khi nó mở cửa bước vào nhà, bởi đã nhìn thấy kẻ nó không muốn gặp nhất.

“Jurina, con về rồi à?”

“Chào nhóc, không gặp một thời gian, trổ giò cao quá nhỉ!”

Tachibana Inoue, giám đốc nhà xuất bản Chiako uy tín nhất nước. Cũng là kẻ đứng số một ở vị trí ghét nhất trong lòng Jurina. Nó ghét gã từ bộ dạng lắm tiền nhiều của, đến vẻ đạo mạo xem kẻ khác dưới cơ mình. Trong các tội danh, đáng chết nhất là gã dám thân thiết với Rena, không chỉ bởi tính chất công việc mà còn do gã là bạn thân thời đại học với cô. Mà gã cũng chẳng thèm giả bộ tỏ ra thích thú gì Jurina, gã đứng lên bắt tay nó, ngầm vận sức:

“Nhóc vẫn khỏe chứ? Nghe Akane nói nhóc vẫn còn bám áo Rena như trẻ mẫu giáo hả?”

“Không dám để giám đốc bận tâm, lúc này ông vẫn chưa có ai ghé mắt đến à? Tội thật, có cần tôi giới thiệu cho vài người mặt mũi coi được không? Kẻo về già cô đơn không ai chăm sóc.”

Jurina cũng không vừa gì, đốp chát lại ngay. Hai kẻ gườm nhau như kẻ thù truyền kiếp ngàn năm gặp lại.

“Đừng đứng đó nữa, mau ngồi xuống uống nước!”

Rena tươi cười bưng khay nước ra, vì còn yếu sức nên đi không vững, loạng choạng suýt ngã. Gã nhanh tay hơn nó do đứng gần cô, đã mau lẹ vòng tay ôm lấy eo cô:

“Cẩn thận chứ, cô đang bệnh mà.”

“A, cám ơn Inoue.”

Jurina thấy gai mắt, gạt phắt tay gã ra, kéo cô vào lòng mình, trừng mắt nhìn gã thách thức. Inoue cười khẩy. Gã yêu Rena kể từ lần đầu gặp trong ngày khai giảng, nhưng đã hơn chục năm trôi qua, cô đối với gã chỉ xem như bạn thân. Gã cũng sớm hiểu rõ không thể xen vào giữa cô và nó, tuy biết là thế nhưng Inoue vẫn không sao ngăn được hành động chọc tức Jurina, vì vậy gã đã cười. Là cười nó, hay mỉa mai chính gã còn lưu lại một chút cố chấp chưa chịu từ bỏ?

“Chóng khỏe lại nhé, Rena. Tôi còn bận việc, xin phép về trước.”

“Chào cậu. Khi khác nhớ đến chơi!”

“Đi luôn cho rồi, tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại.” Nó lầm bầm, cố ý để cho gã nghe thấy.

“Nhóc, cẩn thận đừng siết chặt quá kẻo làm hại con chim nhỏ đang nắm giữ.” Inoue liếc nhìn Rena trong vòng tay nó.

“Rắc muối!!!”

Jurina gầm lên trong tiếng cười vang của Inoue. Nói là làm, nó xông vào bếp lấy ngay hũ muối, rải xuống sân vườn, thường muốn xua đuổi u linh, uế khí người ta hay rắc muối. Lòng nó sục sôi lửa hờn ghen nhìn chiếc xe khuất dạng. Đóng mạnh cánh cửa muốn sút bản lề, Jurina hậm hực đi vào phòng khách, nặng nề thả người xuống ghế, hỏi cộc lốc người ngồi trước mặt:

“Tại sao gã Inoue đó đến đây?”

“Do Akane bận việc đột xuất nên nhờ Inoue. Mà con không nên nói về người lớn tuổi hơn bằng cái giọng thiếu kính trọng như vậy.”

“Với cái gã đó thì chẳng cần lịch sự.”

“Jurina! Hèn gì Akane bảo con hỗn hào. Inoue rộng lượng không trách, nhưng con lớn rồi nên biết suy nghĩ. Đừng ăn nói thiếu tôn kính như vậy nữa, kẻo người ta cười chê!”

Cơn tức của Jurina càng dâng cao khi nghe cô cứ bênh vực gã, lại còn gọi tên thân mật. Nó không thể quên những lần cô bên cạnh gã, lúc đó không khí như có kết giới, một kết giới của người lớn, của riêng hai người. Và Jurina không thuộc về thế giới ấy, không thể xâm nhập vào. Nó bóp chặt tay mình, các khớp xương kêu răng rắc, gằn giọng nói:

“Sao dì lại mất cảnh giác để gã Inoue đó vào nhà trong lúc không có ai? Không nhớ lần trước suýt bị tấn công à? Nếu con không về kịp…!”

“Đã bảo lúc đó do say rượu nên anh ta mất kiểm soát, đừng có lôi chuyện này ra nói mãi. Inoue không phải người xấu!”

Rena bực bội đứng lên khỏi ghế, muốn chấm dứt cuộc nói chuyện. Sống với nhau đã lâu, cô thừa biết lúc này nó đang tức giận, có nói gì cũng là châm thêm dầu vào lửa. Vả lại đầu Rena đang nhức như búa bổ, chỉ muốn uống thuốc rồi nằm nghỉ ngơi. Nhưng nó đã chộp lấy cổ tay cô, đầu vẫn cúi thấp, cất giọng trầm đục đầy nguy hiểm.

“Say? Nếu say mà được làm bất cứ chuyện gì, vậy thì Jurina này cũng đang say!”

“Con đang nói cái gì thế?”

Rena cảm nhận cơn đau khi lưng đột ngột bị đập mạnh vào bức tường lạnh, nó dùng một tay giữ chặt đôi tay cô. Nhìn đôi mắt ngầu đỏ của nó, tự dưng cô thấy sợ sệt, cái sợ của thỏ con dưới móng vuốt mãnh thú:

“J… Jurina à?”

Nó cúi thấp đầu, liếm ướt bờ môi khô nứt vì bệnh, cái lưỡi từ vành môi len lỏi vào trong. Tay Rena đã bị giữ chặt, lúc bình thường sức cô đã không bằng nó, nay lại bị bệnh, lẽ đương nhiên có cố vùng vẫy cũng không thể thoát. Lúc cái lưỡi ướt át của nó chạm vào môi, người cô khẽ run lên, nhịp tim đập nhanh hơn, thân nhiệt tăng lên. Đến khi Jurina vờn chán chê đôi môi chịu buông cô ra, Rena phải thở dốc vì ngộp thở, gò má ửng hồng, mắt mở to kinh hoàng nhìn nó. Nó thì thầm từng tiếng chậm rãi nhưng rõ ràng bên tai cô:

“Tôi yêu chị, Rena.”

Rena tưởng như tim mình đã ngừng đập vào giây phút đó. Cái giây phút nghe thấy ba chữ chân thành thốt ra từ người mà cô không bao giờ muốn nghe. Cô cố gắng phi thường trấn giữ bộ mặt bình tĩnh, không cả một cái chớp mắt. Bàn tay sờ lên trán nó vừa ổn định vừa ấm áp. Nhưng giọng nói phát ra lại không ngừng run rẩy:

“Jurina? Con đang nói bậy gì vậy? Là do dì sốt nghe lầm hay con bị lây bệnh từ dì?”

Jurina nắm lấy bàn tay đang sờ trán mình, tay nó nóng như lửa, nóng còn hơn cả người bệnh là cô. Cả người Rena bị thiêu đốt bởi ánh nhìn của nó.

“Cả hai ta đều tỉnh táo. Rena, chị hãy nhớ kỹ, trên đời này không có bất cứ ai yêu chị bằng tôi!”

Nó hôn lên cổ cô, dần di chuyển xuống ngực, môi nó nóng bỏng, xuyên qua lớp da nung cháy trái tim cô, đóng dấu hằn lên đó cái tên Matsui Jurina. Từng dấu hôn đỏ là ấn ký cô thuộc về nó, nó thích thú với công việc đó, đôi môi tham lam chiếm lấy khuôn ngực trắng hồng. Hơi thở nóng ấm của Rena phả vào tai nó. Bây giờ nó đang say, say trong men tình. Bàn tay chạm vào vùng bụng, dần di chuyển xuống dưới, đột ngột nó bị một cú lên gối bất ngờ, không kịp phản ứng nên đã té nhào. Rena tay nắm chặt ngực áo, hai chân gần như sắp khuỵu xuống, cú lên gối đó cô gần như đã dùng toàn bộ sức lực. Cô đang cố trừng mắt tỏ vẻ hung dữ nhìn nó, nhưng đôi mắt mọng đỏ và gò má ửng hồng lại gây ra hiệu quả ngược. Người bình thường nhìn cô hiện giờ còn không kiềm nổi tà tâm huống gì là Jurina, kẻ đang điên lên vì tình?

“Từ khi nào con trở nên hỗn hào như vậy hả, Jurina? Hãy xưng hô cho đàng hoàng với bậc trưởng bối, và hành động đúng đắn!”

“Im đi! Đừng tự xưng mình là dì với tôi nữa!”

“Jurina à, con hãy bình tĩnh lại đi…”

“Đã nói không được gọi như thế!”

Nó từ từ đứng dậy, đôi mắt ngầu đỏ. Rena cảm thấy sợ hãi, trước mặt cô bây giờ không còn là đứa con gái ngoan hiền, kẻ đang đến gần cô chỉ là dã thú khát máu con mồi. Cô vùng bỏ chạy. Nhưng được vài bước đôi chân vô lực đã vấp ngã, bàn tay nó nhanh như cắt chìa ra, giữ cho mặt Rena không đập xuống sàn, trong một chớp mắt cô bị lật người lại, lưng chạm vào sàn nhà lạnh buốt. Jurina ngồi lên trên người cô, mắt nó tràn ngập tia nhìn tham lam nhục dục. Bàn tay nó chậm rãi nắm lấy cổ áo cô, giật nhẹ, tiếng cúc áo đứt rơi liên tiếp trên sàn gạch nghe trống rỗng trong căn phòng im ắng. Cô thở gấp, vẫn cố gào lên:

“Điên rồi sao!? Ta là dì của con mà!!!”

“Dì, cháu? Cái thứ danh phận đó chỉ tồn tại trên đống giấy lộn, chúng ta vốn chẳng có chút huyết thống!”

“Dù là không, nhưng sống chung bao nhiêu năm chẳng phải tình cảm sẽ sâu đậm không thua gì ruột thịt?” Rena cố vớt vát, mong làm nó phân tâm.

“Tôi chưa bao giờ xem chị như dì hay người thân. Chưa bao giờ… ngay từ lúc bắt đầu…”

“Con hãy tỉnh táo lại đi! Dì là phụ nữ, chẳng phải là đàn ông, hơn nữa lại là một bà cô già!”


“Những chuyện này tôi đã biết rồi, cũng đã nghĩ qua rất nhiều lần. Vậy nên, Rena à, không cần nói thêm.”

Vừa nói nó càng cúi người thấp hơn, hai làn hơi thở như đã hòa quyện vào nhau. Rena vẫn cố dùng chút sức lực yếu ớt, hai tay chặn ngực nó, giữ cho nó không tiến sát gần:

“Ngừng ngay lúc này, Jurina! Dì không muốn mất đi mối quan hệ đang có… làm ơn…”

Lời van xin của Rena khiến nó khựng người lại. Nhưng cô không thể thừa cơ bỏ chạy, bởi đã bị đôi mắt của nó giam cầm. Trong đôi mắt tràn ngập sự đau khổ, nỗi tuyệt vọng, và tập hợp tất cả những gì được gọi là bi thương. Jurina không hề khóc, nhưng sao cô như đang nghe tiếng khóc than của nó? Cô muốn giang tay ôm lấy nó, vỗ về như lúc còn thơ bé nó hay gặp ác mộng, hoàn toàn quên mất tình trạng nguy hiểm của chính mình. Tay Jurina miết nhẹ theo đường cong vành môi cô, thì thầm chất giọng khàn đục chứ không trong trẻo như thường ngày:

“Chắc chị không biết? Tôi khao khát chị, từ lâu lắm rồi. Nghĩ về chị, ngực tôi cháy bỏng. Tôi đã cố vùng vẫy, cố thoát khỏi mối tình tuyệt vọng này, nhưng không thể, không làm được. Thứ khiến cảm xúc tôi thăng hoa, không phải chuyện đàn ông có thể cho chúng ta khoái cảm thế nào, mà chính là ảo tưởng về chị.”

Mặt Rena nóng ran khi nghe nó nói về những chuyện đó. Đã gần ba mươi tuổi nhưng cô chưa hề có kinh nghiệm tình ái, vì cuộc sống bận rộn nên cô không có tâm trí để ý chuyện gì khác ngoài tranh truyện. Trong lúc Rena bối rối thì quần áo trên người đã lần lượt bị quăng ra góc phòng. Hai cơ thể trần trụi như thuở con người còn hoang sơ.


Ở gần bên tôi… đừng đi…


Tiếng thở dồn dập và gấp gáp. Không có âm thanh nào khác bởi miệng đã bị chặn bởi những ngón tay thuôn dài. Ánh sáng mặt trời không thể chiếu tới căn phòng tối tăm, không thể soi tỏ bóng tối tội lỗi.

Yêu là tội lỗi, phải không?

“Nhìn này, ba ngón tay đã vào rồi, và dường như nó còn muốn đòi thứ lớn hơn. Hửm? Sắp lên rồi sao? Đã ướt cả rồi này, chị thật thiếu kiềm chế, giống như gái còn trinh vậy...”

“Đừng nói nữa….Làm ơn đừng nói…!”

“Không thích nghe sao? Hay… thích hành động hơn?”

“Ah…!!!”


Xin chỉ nhìn mỗi mình tôi.
Hãy ôm tôi, và tôi… sẽ không để em đi…


Nửa phần cơ thể bên dưới của cô như bị xé thành ngàn mảnh vụn bởi bàn tay lạ xâm nhập. Những ngón tay thon dài, nóng như từng que sắt bị nung trong lò luyện, đôi môi nó đang không ngừng vuốt ve cơ thể nóng bỏng. Rena thét lên đau đớn, oằn người run rẩy:

“J… Jurina…đa…đau…! Đau…!”

“Đừng lo, một chút nữa là hết ngay thôi, rồi chị sẽ thích cảm giác này, sớm thôi.”

“Không…! Lấy nó ra đi…Lấy r…a…”

“Tôi thì không nghĩ vậy đâu. Cơ thể chị thành thật hơn chị nhiều. Thấy không? Nó đang siết chặt tay tôi hơn đây này.”

“Đau…ngừng đi…A!!!”

“Rena à, Rena, hãy nhìn này, chị lại ra nữa rồi và dường như còn muốn thêm một hiệp, nhìn đi, tay tôi bị ướt hết rồi này. Nhìn đi!”

“Không…không…”

“Thôi nào, nói ra đi. Nói là chị muốn tôi!”

Vòng tay nó siết chặt cơ thể mong manh, cùng lúc những cú thúc sâu hơn và mạnh hơn. Cổ họng Rena khô rát, nóng bức như đang ở trên sa mạc, mũi bị nghẹt lại, chỉ có thể thở bằng miệng. Cũng từ đôi môi khô ran phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng đầy khoái lạc. Giọt mồ hôi từ hai thân thể hòa cùng những thứ nước khác từ miệng, và thứ nước nhầy nhụa đọng trên sàn.

Không ai ngăn tôi được nữa, 
Không cả chính tôi!
(Mọi trích dẫn đều từ tác phẩm: Song of love của nhà văn/họa sĩ Matsui Rena, xuất bản năm 20xx)


oOo

HẾT CHƯƠNG 2.


P/s: Fic này có 4 chap thôi và tôi viết xong hết dzồi nên mọi người an tâm đi ~


P/s (2): Rena trong fic này chỉ hơn Jurina có 10 tuổi nên đừng vì lời cổ nói mà nghĩ cổ già thật nhóe! ^^

3 nhận xét:

  1. Incest bé thích Incest,hot quá đuê ,có thế chớ ,thằng gei này khá*trấm nc mắt*
    iu thím bư quá *hun chụt chụt*
    cơ mà e vẫn chờ fic deep ,xin hãy hoàn thành cả 2 fic nha ss ,trái tim sịp pơ chiụ ko thấu đâu
    p/s : bư biết e iu bư mà nên hãy cho em thấy jurina hường phấn với rena nhóe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì Giáng sinh là ngày sinh (trên giấy tờ) của chị nên chị ưu ái ngày này lắm... cái gì cũng ngọt... Em an tâm nha ^^

      P/s: Nhưng Deep thì không chắc hường được... nó bi kịch từ đầu mà ~

      Xóa