“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

[ShortFic] Forever In My Heart | WMatsui - Chương 3

Author: Florence.

Rating: MA.

Pairing: WMatsui.

Gernes: Romance, Incest, Angst, Smut.

Summary: Thật dễ quen với một người xa lạ. Thật khó xa lạ đối với người đã từng quen.

Disclaimer: Jurina là Jurina, Rena là Rena nhưng họ có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay tui ~


Note: Định bụng để dành warfic... nhưng tình hình là không thể ôm nhọt được lâu hơn ~




Chương 3: Tạm biệt.

Jurina lau sạch những vệt nước dính trên da cô. Làm thật nhẹ nhàng, dù biết cô đã quá mệt để có thể thức giấc. Nó bế Rena lên đưa về phòng ngủ, đặt trên giường nệm êm ái. Khác với hành động điên cuồng muốn xé Rena ra khi nãy, bây giờ nó ôm cô vào lòng nâng niu như vật báu. Chỉnh lại máy điều hòa nhiệt độ cho căn phòng ấm lên, Jurina ngồi xuống cạnh giường, từ tốn kéo chăn đắp cho cô. Cơ thể vẫn trần trụi của cô đầy vết xước, vết răng, dấu đỏ, bầm tím. Giọt nước chảy từ khóe mắt nó rơi lên khuôn mặt cô, Jurina giật mình hốt hoảng, vội nhẹ nhàng lau đi thứ đọng trên sống mũi Rena, không muốn để cô thức giấc. Nước cứ trào ra từ khóe mắt rồi kết thúc là rơi vào tay nó, từng giọt, từng giọt. Trong lúc mất đi lý trí, tự tay Jurina đã hủy hoại bảo vật yêu quí nhất thế gian. Tự tay nó đã đẩy cô rời xa, phá hủy mối quan hệ tốn mười hai năm thời gian gầy dựng. Cho đến tận lúc này, Jurina không hề hối hận việc mình đã làm, chỉ thấy đau đớn khi phải ra đi, rời khỏi con người tưởng như nó suốt đời không xa cách. Nó nhìn thật kỹ từng đường nét khuôn mặt người mình yêu, môi nó run run chạm vào môi Rena. Nhẹ quá, như nụ hôn trộm của gió dành cho cánh hoa mong manh. Nụ hôn ướt nước.

“Sayonara, Rena…”

Đó là câu nói cuối cùng Rena thoáng nghe trong cơn mơ màng. Đợi đến khi cô tỉnh lại, đã không còn thấy Jurina đâu nữa. Hành lý cũng biến mất, căn nhà trống rỗng, cứ như nó chưa hề tồn tại trong cõi đời này, bên cô. Rena hoảng loạn nhờ tất cả những người quen biết tìm kiếm nó, nhờ cả cảnh sát, thám tử. Chính bản thân cô cũng điên cuồng tìm nó khắp thành phố, trong từng con hẻm nhỏ ra đến đại lộ. Nhưng một tuần sắp trôi qua vẫn bặt tin, lòng Rena bồn chồn lo lắng. Lúc trước càng bất an, càng khẩn trương cô càng sáng tác được thêm nhiều câu truyện, nhưng bây giờ đầu óc cô trống rỗng, ngơ ngẩn cầm cây bút mà không phác thảo nổi khung tranh nào.

Tiếng cửa mở làm Rena giật mình ngước lên, vẻ mặt thất vọng khi thấy người đứng trước mặt là Akane, đôi mắt đen còn lấp lánh chút tia hy vọng:

“Có tin gì không?”

Cái lắc đầu của Akane đã dập tắt tia sáng trong đôi mắt ấy. Rena lại quay về trạng thái thẫn thờ. Akane thở dài ngồi xuống cạnh cô, an ủi:

“Yên tâm đi, chắc con nhóc đó ở nhà người quen hay bạn bè gì đó thôi. Jurina là đứa trưởng thành trước tuổi, sẽ biết việc gì nên làm việc gì không.”

“Jurina đâu còn người thân, càng không có bạn! Nó chỉ có tôi thôi! Mỗi mình tôi…!”

Rena thở dốc nói, cái điều cô thốt ra vừa khiến cô đau lòng, vừa làm dấy lên niềm khoái trá ác độc. Cảm giác vui sướng vì biết mình là người duy nhất đối với nó, cảm giác không thể chối bỏ. Jurina chỉ có một mình cô, nhưng giờ đây chính cô đã đẩy nó vào tình thế không còn ai nương tựa. Sự day dứt tội lỗi lấn át khoái cảm kỳ lạ lẽ ra không nên có. Trong lúc Rena gục đầu buồn bã, Akane chợt nhìn thấy chấm tím, đỏ nhạt trên gáy cô. Bằng linh cảm phụ nữ, cô ấy bật người dậy, lao tới chụp lấy áo cô, mở bung cúc áo ra để nhìn rõ hơn. Màu đỏ đã nhạt nhưng chưa biến mất, vết răng cắn còn in dấu bên trên lớp áo lót.

“Cô làm gì vậy, Akane?”

Rena khó chịu hất tay cô ấy ra, gài nút áo lại. Mắt Akane mở to như không muốn tin điều vừa nhìn thấy, hỏi dồn dập:

“Là ai làm chuyện này? Có phải do Jurina không? Phải con nhóc đó làm không?”

Bàn tay Akane bấu lấy cánh tay cô lắc mạnh. Rena lẩn tránh ánh mắt cô ấy, không đáp lời. Mà vốn chẳng cần câu trả lời cho sự thật đã quá hiển nhiên. Akane ngồi phịch xuống ghế, tay run run rút một điếu thuốc ra khỏi bao thuốc lá, bật lửa từ hộp quẹt đốt điếu thuốc rồi lại dập tắt ngay. Cứ làm như thế đến lần thứ sáu thì tay cô ấy đã ổn định trở lại, không còn run:

“Lẽ ra tôi nên sớm biết, phải có nguyên nhân thì con nhóc đó mới tự dưng mất tích. Nếu không dù trời có sập xuống chưa chắc nó chịu rời xa cô.”

“Tất cả đều do lỗi của tôi. Nếu không phải tại tôi quá yêu thương nó. Nếu không phải tại tôi để nó sống trong môi trường khác với xã hội, tiếp xúc với công việc của tôi quá nhiều. Nếu không phải tại tôi chậm phát hiện ra tình cảm của nó, thì đã không xảy ra những chuyện này. Là lỗi của tôi, tôi có lỗi với nhà Matsui…!”

Akane nâng cằm cô lên, lần đầu tiên cô ấy dùng khuôn mặt nghiêm túc, ánh mắt khắc nghiệt nhìn xoáy sâu vào mắt cô:

“Hãy nói thật đi, cô có đúng là xem Jurina như con gái của mình? Không một chút khao khát hay ý nghĩ khác lạ nào?”

“Akane! Cô muốn tôi trả lời thế nào đây? Nói là tôi yêu Jurina, muốn lên giường với nó? Rồi sống hạnh phúc trong ngôi nhà này? Mặc kệ luân thường đạo lý? Mặc kệ ánh nhìn của mọi người? Nhà Matsui không những là người ân cứu mạng, mà còn giúp tôi thoát khỏi cuộc sống nhơ nhuốc, suýt nữa tôi bị bán làm thú mua vui cho bọn phản quân rồi. Họ đã tin tưởng giao con gái cho tôi chăm sóc, giờ đây tôi lại phụ lòng tin, phá hủy tương lai tươi sáng của Jurina, để nó phải sống bên lề xã hội? Cô muốn tôi làm như vậy ư?! Đừng quên tôi không phải người bình thường! Tôi là tác giả truyện tranh đồng tính Matsui Rena! Cô đã quên lý do tại sao chúng tôi luôn phải chuyển nhà?”

Rena gào lớn đến khản cổ rồi kiệt sức gục đầu xuống mặt bàn, ngón tay bấu chặt vào thớ gỗ tạo ra vết hằn. Cô đâu phải gỗ đá, sao có thể không biết yêu? Đã bao nhiêu lần cô hỏi lòng mình, muốn tiến mà chẳng được, quay lui lại không xong, đau khổ không tìm ra lối thoát. Duy chỉ có một điều Rena hiểu rõ, dù cô có yêu tất cả mọi người trên thế giới này, thì Jurina chính là một ngoại lệ. Cô không thể yêu nó, không được và cũng không cho phép bản thân mình. Akane khẽ chạm vào tay cô, giọng buồn buồn nói:

“Xin lỗi.”

“Không, là tôi nói xin lỗi mới đúng. Xin lỗi đã to tiếng với cô.”

“Đừng áy náy, tôi biết hiện giờ cô đang rối trí. Tôi đi tìm tung tích của Jurina tiếp.”

Có tiếng đóng cửa, tiếng động cơ xe nhỏ dần. Rena không ngẩng đầu lên, cứ nhắm mắt gục đầu như thế, không ngủ cũng chẳng thức, lơ mơ giữa những khoảng trắng. 


oOo

Sinh hoạt của Rena dần trở lại nhịp độ bình thường. Cô ăn ngày đúng ba bữa, vẽ truyện đặc biệt nhiều hơn, vẫn tươi cười trò chuyện với mọi người, cuối tuần thả bộ trên con đường vắng. Cuộc sống cứ thế trôi qua không thay đổi, ngoài việc cảm thấy bản thân trống rỗng, đôi lúc nhìn đăm đăm về nơi vô định hàng giờ đồng hồ, thì cô vẫn đang sống rất bình thường, hay ít nhất chỉ có cô nghĩ vậy.

Một ngày nắng hạ, Rena uể oải vươn vai sau mấy tiếng đồng hồ chú tâm sáng tác. Cô mở cửa dạo bước ra ngoài vườn cho đỡ mỏi. Nắng chiếu lên từng đóa hoa kim ngân, những bông hoa màu trắng, vàng.

“Jurina, Jurina nhìn này! Hoa đã nở rồi!!!”

Cô hớn hở chạy vào nhà reo lên. Chợt khựng người lại đối diện với khoảng không gian trống rỗng. 

“Phải rồi, Jurina đâu còn ở đây. Mình thật đãng trí…”

Cô muốn gượng cười mà không được, muốn đi về phòng nhưng đôi chân lại khuỵu xuống. Bất cứ nơi nào trong ngôi nhà này đều có hình bóng nó, mỗi một centimet, một món đồ đều có gắn liền với ký ức về nó. Mất đi rồi Rena mới biết, không có nó, cô vô dụng biết bao nhiêu. Không có nó, cô luôn nấu khét đồ ăn vì quên tắt lửa. Không có Jurina, cô chẳng biết đồ dọn dẹp nhà cất ở đâu, nên bây giờ căn nhà bám đầy bụi. Không có ánh mắt dõi theo, Rena không buồn cố gắng hoàn hảo, mà trở nên lười biếng, thành kẻ vô dụng nhất trên đời. Vị trí cô đang ngồi dựa lưng vào tường chính là chỗ cô bị nó cưỡng bức hôm nào, sợi chỉ đứt vẫn còn vướng lại nơi chân tường. 

“Đừng có quá đáng chứ. Tôi là người bị hại mà, tại sao chỉ có mình tôi ngồi ở đây rầu rĩ? Phải là tôi rời đi mới đúng…! Jurina đáng ghét, khi về tôi nhất định sẽ không tha thứ! Không tha thứ…!”

Lại một khoảng lặng trong căn nhà vốn không tiếng động. Chẳng biết đã qua bao lâu sau, thân người bất động bỗng nhúc nhích. Bàn tay dần nhấc lên, luồn vào lớp quần lót. Căn phòng vang lên tiếng thở gấp. Tay cô không ngừng chuyển động càng lúc càng nhanh hơn, thế mà trong cơn mê cô lại ngỡ đó là bàn tay của nó. Lời thì thầm của Jurina vẫn còn vang bên tai.

“Thôi nào, nói ra đi…”

Haaa…a…Jurina…!”

“Mau nói đi. Nói là chị muốn tôi.”

“Tôi muốn em! Luôn luôn muốn có em!!!”

Sau cảm giác thỏa mãn là một sự trống rỗng vô hạn, Rena nhìn đăm đăm vào bàn tay đẫm nước. Gục người xuống, một bên mặt chạm vào sàn nhà lạnh giá, là tiếng rên rỉ hay giọng gào kiệt sức?

“Tôi yêu em, Jurina. Nó làm tôi đau, Jurina à. Cứu tôi đi, Jurina… Jurina… Jurina…”

Giọt nước đọng lại trên mặt sàn, trong suốt.


oOo

Huyện Chiba. Nhà nghỉ Asuka.

“Này cô bé, hãy quét cho sạch đám lá đó!”

“Vâng!”

Jurina cầm cây chổi quét khoảnh sân rộng lớn, lá rơi đầy trên lối đi, tiếng chân đạp lá phát ra âm thành như một bài nhạc nghiệp dư. Hai bên đường đi trồng đầy hoa kim ngân. Nó tự hỏi, không biết khu vườn ở nhà đã nở hoa chưa? Nắng có đọng lên cánh hoa như nơi đây không? Rena sẽ hôn lên cánh hoa như nó đang làm hiện giờ chứ? Chắc cô không biết vì sao nó thích loài hoa đó, bởi vì nó gắn liền với một ký ức, một kỷ niệm, một tình cảm trân quý. Ký ức ngọt ngào nhất và cũng đau đớn nhất.

oOo

HẾT CHƯƠNG 3.



1 nhận xét: