“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

[ShortFic] Unlimited | Mayuki - Chương 1

Author: Florence và Hana-chan.

Rating: M.

Pairing: Mayuki.

Gernes: Romance, Horror, Angst, Obsession.

Summary: Định mệnh bắt đầu khi hai con người gặp nhau. Một sống trong ảo mộng, một bước vào ảo mộng vì người kia. Họ sẽ giam mình trong lâu đài mộng mơ hay bước ra thế giới thực.

Disclaimer: Nhân vật là chính họ, cốt truyện thuộc về tác giả. Mọi sự trùng hợp đều là ngoài ý muốn.

Note: Editor/Hana-chan sau một thời gian làm fans chân giả của nhà 48 do phải chỉnh sửa một loạt fic tớ viết đã bắt đầu ship các gái nhà 48. Vấn đề là sau một thời gian tìm hiểu, bạn ấy không hề đổ KojiYuu, WMatsui hay gì gì khác... bạn ấy hứng thú với Mayuki :(( T____T

Tớ không phải shipper của nhà Mayuki, cho nên hẳn sẽ có nhiều thiếu sót. Cốt truyện là do Hana-chan gợi ý (bạn ấy nghĩ ra khi vừa xem một bộ phim tâm lý ở HBO), việc truyền tải nó thành câu chữ là do tớ đảm nhiệm. Rất mong mọi người nhất có thể đọc và cảm nhận, nếu có không hài lòng cũng hãy giơ cao đánh khẽ. Rất cám ơn.





Chương 1: Vị khách.

Chị ta là hiện thân của loài quỷ dữ, là phù thủy độc ác luôn gieo rắc lời nguyền và tai ương xuống cho con người. Chắc chắn là vậy!

Nếu như ngày hôm đó tôi không gặp chị, ngày bóng đêm xâm chiếm ánh sáng. Tôi sẽ vẫn là đứa con ngoan, em gái hiền, cô chủ tốt. Gia đình của tôi sẽ vẫn hạnh phúc. Nhưng chị đã xuất hiện, phá hủy tất cả. Nếu không gặp gỡ chị, tôi sẽ mãi mãi… mãi mãi không biết đến cái gọi là sự thật.

Thời gian không thể đảo ngược, tôi không thể không gặp chị.

Đêm mưa hôm ấy, sấm sét giăng đầy trời, trăng sao biến mất. Không gian bao trùm một màn tối đen.

Như mọi ngày, tôi chăm chú đọc sách trong phòng khách, thỉnh thoảng ngước lên hớp một ngụm nước cam để trên bàn gần đó. Bố mẹ ngồi trước lò sưởi, bàn về công việc làm ăn, tôi không chú tâm nghe vì chẳng thích thú gì mấy chuyện đó. Từ xa vọng lại tiếng còi xe, tiếng cửa sắt nặng nề xịch mở. Biết là anh trai đã về, tôi mừng rỡ đứng bật dậy, giành công việc mở cửa với người hầu. Gió hất nước mưa bay vào nhà, khiến tôi phải nhắm mắt lại một lúc, giơ tay trước mặt che chắn hạt mưa, mới mở mắt ra nhìn được. Người đứng ở ngưỡng cửa không phải là thân hình to lớn, nụ cười dịu dàng, bàn tay ấm áp xoa đầu, không phải anh. Mà là một người con gái có đôi mắt to tròn, mái tóc đen dài khẽ tung bay trong gió, đôi mắt của người đó như có một loại mị lực, thứ sức mạnh đáng sợ tựa những ngọn giáo chực chờ tấn công tôi. Toàn thân người đó mang màu đen ảm đạm, cả khuôn mặt trắng bệch không sinh khí như người chết, khiến tôi liên tưởng đến nhân vật trong tiểu thuyết vừa đọc: Tù nhân nơi tâm chấn.

Người mang bộ dạng đáng sợ đó chính là chị.

“Sao hai người còn đứng ở đây, không mau vào nhà đi? Trời đang đổ mưa lớn kìa!”

Giọng nói trầm ấm của anh giải thoát tôi khỏi tình trạng đông cứng. Tôi đứng sang một bên để  bước qua, không dám ngước lên nhìn, chỉ sợ sẽ bị chị bắt mất linh hồn. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, chị lại ngồi xuống ngay cạnh tôi. Thật muốn chuyển chỗ ngồi, nhưng chỉ có năm cái ghế, bố mẹ và anh đã ngồi cả rồi, lại không thể đột nhiên bỏ đi, như thế sẽ bị cho là vô lễ, tôi đành ngồi im chịu trận, cầu mong cuộc nói chuyện này nhanh kết thúc. Giọng phấn khởi của anh vang lên bên tai.

“Đây là  Kashiwagi Yuki, người đã cứu mạng con tháng trước.” 

À, anh đang nhắc đến tai nạn xe ba mươi hai ngày trước, một tên say xỉn ngu ngốc nào đó lao đầu vào xe hơi của anh, làm anh lạc tay lái đâm vào góc tường, phải nhập viện vài ngày. Anh nói chị đã cứu mạng, tôi nghĩ chị chỉ giúp giữ giùm chiếc xe, hoặc cao cả lắm là đưa anh vào bệnh viện. Mà không chừng vì có chị ở gần đó nên anh mới xui xẻo bị tai nạn, nghĩ vậy tôi lại thấy ghét người mới gặp thêm một chút. Anh giới thiệu tiếp. “Yuki-chan, đây là bố mẹ và em gái của anh, Mayu.”

“Chào mừng Kashiwagi-san đến nhà chúng tôi.” Giọng bố thân thiện.

“Cô sẽ ở chơi vài ngày chứ?” Ôi, mẹ đừng nói khách sáo như thế! Có nhiều người mặt dày sẽ tưởng thật mà ở lại. Tôi bắt chéo hai tay dưới đùi, làm dấu thánh, thầm cầu nguyện chị mau chóng rời khỏi.

“Vâng, cháu đã muốn thử một lần ở trong biệt thự nhà Watanabe. Xin hai bác cứ gọi cháu là Yuki như Seiji.”

Giọng nói của chị trong veo và nhẹ bẫng nhưng sao tôi nghe mà như có một dòng nước đá dội thẳng xuống người, rét run. Tôi ngồi cạnh hai người đàn ông nên loáng thoáng nghe được lời thì thầm của anh với bố.

“…có thể trong năm chúng con sẽ cưới nhau…”

À, thì ra chị là người yêu của anh, hôm nay dẫn về để ra mắt. Bản tính tò mò trong tôi trỗi dậy, lấn áp cả cơn sợ hãi, tôi lén liếc nhìn chị. Không tệ, bề ngoài trông chị khá xinh xắn, lại mang vẻ nữ tính, trí thức, xem ra là loại có đầu óc hơn bọn theo đuôi anh từ trước đến nay. Vừa nhìn chị một chút tôi đã rùng mình sởn gai ốc, thật là đáng sợ quá đi. Tôi chẳng thích ở cạnh chị chút nào, con người chị cứ như lỗ đen vũ trụ hút tất cả vào trong, đen tối. Sau này nếu có sống chung chắc tôi chỉ còn nước dọn ra xa một tí, cố hết sức tránh mặt chị để bảo toàn tính mạng. Đó là cách duy nhất, vì tôi biết anh Seiji rồi sẽ chọn chị thôi, hiện tại đâu có cô nàng nào khá khẩm hơn chị. Thật là tội cho thân tôi, vì anh trai yêu quý đành phải sống chung với nữ quỷ.

Tôi uể oải đứng dậy, định đi ngủ một giấc để lấy lại tinh thần, chợt nghe anh kêu lên.

“Mayu, em đưa chị Yuki đi nghỉ trên tầng bốn nha? Anh còn bận nói chuyện với bố mẹ một lát.”

Hả?! Không phải chứ! Sao lại là em? Lại còn ở tầng bốn nữa! 

Đó là nơi khá cao, từ nơi cao nhìn xuống toàn cảnh khu nhà rất đẹp, nhất là lúc nắng sớm. Nhưng… nhưng trên đó chỉ có hai phòng mà lại nằm sát bên nhau, hiện tôi đang ở một phòng, vậy là kế hoạch tránh xa bị phản tác dụng ngược?

Tôi thở dài, nhìn vào đôi mắt nhờ vả của anh, làm sao mà từ chối được cơ chứ. Tôi thất thểu quay lưng bước lên lầu, với chị đi theo sau.

Khi lên tới tầng bốn thì tôi đã đi ở sau lưng chị, chắc là trong vô thức tôi tự thụt lùi lại. Chẳng hiểu tại sao tôi sợ hãi chị dù chưa nói với nhau câu nào ngoài một cái nhìn. Trực giác cho tôi biết chị nguy hiểm, thế thôi.

Đang suy nghĩ đột nhiên chị chợt dừng bước, xoay người lại, làm tôi không ngừng kịp, đập mặt vào người chị. Cái chị này, nhìn cũng không đến nỗi nhưng sao người lại gầy thế kia, hình như chỉ toàn xương với xương, mắt tôi hoa cả lên, thấy cả mấy chục ông sao chứ chẳng ít. Hửm, mùi gì thơm vậy nhỉ? Dễ chịu quá, hương thơm thanh dịu lan tỏa trong không gian, nhẹ nhàng, tôi đưa tay bắt lấy tấm lụa hương.

“Này, em muốn thì cứ việc ôm tùy thích, nhưng đừng siết chặt quá.”

Giọng của chị vang lên. Bừng tỉnh khỏi cơn mê, chợt nhận ra tay đang nắm chặt vải áo đen, vậy ra cái cảm giác mềm như lụa là do thứ này, còn hương thơm? Hình như là từ người chị. Không thể như vậy được, sao chị có mùi hương dịu dàng như thế, hương thơm đó chỉ hợp với mẹ thôi. Còn chị, phải là một thứ mùi gay gắt, thơm nồng, như hương hoa hồng chẳng hạn.

“Mayu, căn phòng nào dành cho tôi?”

Tôi giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ vẩn vơ, giơ tay chỉ về căn phòng bên trái. Chị mở cánh cửa trước mắt, rồi xoay người lại, cúi xuống hôn lên mu bàn tay tôi.

“Chúc ngủ ngon, công chúa của tôi.”

Sao tôi ghét nụ cười nửa miệng của chị quá, cực kỳ ghét. Tiếng cửa đóng sầm giúp tôi tỉnh trí, kịp nhận ra mình đang bị chị trêu chọc. Nào là ‘em’, còn gọi thẳng tên tôi, rồi cái gì mà ‘công chúa của tôi’? Đáng ghét, cứ cho chị ta là hôn thê của anh Seiji, nhưng đâu thể quá tự nhiên gọi thẳng tên người mới gặp lần đầu! 

Từ nay không bao giờ đến gần chị nữa. Đồ xấu xa!

oOo

Bẵng đi vài ngày, cứ ngỡ mọi chuyện sẽ trôi qua trong bình yên thì tôi lại ngu ngốc tự bước vào bẫy sập. Đó là một ngày nắng gắt, một ngày cực kỳ tồi tệ. 

Tôi mở cửa phòng, bước trên dãy hành lang trải thảm đỏ xuống tầng hai, vào thư viện lấy sách để đọc. Tôi đi qua từng hàng kệ sách, hít ngửi mùi giấy và gỗ sồi, thấy lòng bình yên. Hầu như mọi người trong nhà ít khi vào thư viện, vậy nên có thể coi nơi chốn này là lãnh thổ của riêng tôi. 

Chợt phát hiện có kẻ xâm nhập, mắt tôi mở to nhìn cái ghế dài kê sát cửa sổ. Là chị, Kashiwagi Yuki, đang nằm ngủ ngon lành. Tôi suýt nữa là đứng tim chết giấc, định quay ra cửa nhưng đôi chân lại ngang bướng không thèm cử động, mắt chẳng thể dời khỏi cảnh tượng trước mặt. Chị nằm nghiêng trên ghế, mặt hướng ra ngoài, hay tay đặt lên bụng tạo thành tư thế giữ thăng bằng ngay ngắn. Nắng xuyên qua khung cửa sổ rơi lên thân người, thế mà chị có thể ngủ ngon lành, kể cũng lạ. Màu đen ảm đạm được nắng nhuộm vàng rực rỡ. Khi ánh sáng xua tan bóng tối, trông chị hệt như nàng tiên, như pho tượng được điêu khắc một cách tỉ mỉ. 

Tôi không tự chủ được, đôi chân nhấc lên tiến dần về phía chị, từng bước từng bước. Ngón tay rụt rè chạm vào sợi tóc đen mềm như tơ, óng ánh sắc bạc. Ngước nhìn trời rồi cúi xuống, thầm so sánh, làn da trước mặt và mây trời, thứ nào trắng hơn? Sau một lúc ngẫm nghĩ, tôi kết luận, chúng như nhau. Không biết mây có mềm mại như làn da không? Làn da trắng có thật là mây? Ngón tay khẽ chạm vào gò má, lên cánh mắt nhắm nghiền, di chuyển dọc sống mũi ngừng lại khi sắp chạm vào bờ môi. Rụt tay lại, ngần ngại giơ ra, song lại rụt về. Môi cũng sẽ mềm như thế chứ? Tôi quyết định kiểm chứng xem, không dùng tay mà bằng môi của chính mình.


Thành kính dâng nụ hôn trinh nguyên.
Đổi lấy liều thuốc độc ngọt ngào.


“Môi em rất mềm đấy.”

Tôi giật mình bật người dậy, lùi ra xa, loạng choạng suýt ngã, may mà được tay chị giữ lại. Không. Sao lại bảo là may chứ, bị chị bắt gặp trong lúc làm chuyện điên rồ như thế, thật muốn đào một cái hố thật sâu mà chui vào. Đôi mắt đen của chị ánh lên tia nhìn giễu cợt, mặt tôi nóng ran, cố giật tay ra để chạy trốn, nhưng không thể. Cổ tay bị chị nắm chặt như một vòng xích sắt chắc chắn. Sao cô gái với vẻ ngoài mảnh khảnh thế này lại có lực tay mạnh đến vậy chứ? Tim tôi đập loạn xạ, chị muốn gì đây? Trêu chọc ư? Hay… làm cái gì đó quá đáng hơn?

“Đừng chạy chứ. Tôi thức dậy sau một nụ hôn, thật giống như công chúa được một công chúa xinh đẹp khác đánh thức.”

Bắt đầu rồi sao, những lời trêu chọc. Không sao. Tôi sẽ chẳng để tâm. Chị chẳng là cái gì cả. Lời chị nói tôi chẳng để lọt tai!

Ôi, thôi được, là tôi đã nói dối. Tôi rất để tâm đến lời chị. Nhất là khi nó đi kèm với nụ cười dịu dàng. Đẹp nhưng nguy hiểm. Ngọt ngào pha lẫn tàn độc. Càng lúc tôi càng nghĩ, chị thật giống hoa hồng, đẹp đẽ mà đầy rẫy gai nhọn, chạm vào liền bị tổn thương. Thật ra, cái thí dụ này cũng không chính xác lắm, chị vẫn hợp với hai từ ‘nữ quỷ’ hơn.

“Chắc em không biết, tôi là mẫu người ai cho bao nhiêu sẽ trả lại gấp đôi.”


Xiềng xích đang dần siết chặt.
Câu phù chú không thể phá vỡ.


Trước khi tôi kịp hiểu ra điều chị nói thì cả thân người đã bị kéo về phía trước, lưng chạm vào chỗ còn đọng hơi ấm. Chị nằm đè lên người tôi, vẫn giữ chặt đôi tay làm tôi hết đường cục cựa. Tôi nhắm nghiền mắt lại, tim đập rộn lên nhịp sợ sệt. Thôi thế là hết, phen này sẽ bị nữ quỷ ăn thịt, linh hồn sẽ bị đày đọa dưới địa ngục. Nếu sớm biết như vậy, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân vào thư viện. Mà, tất cả cũng tại lỗi của tôi, bị cái ảo ảnh sáng lấp lánh của chị dụ dỗ. Nữ quỷ quả nhiên vẫn là nữ quỷ.

Trong dòng suy nghĩ ngày càng bi đát của tôi bỗng xuất hiện thứ cảm nhận khác lạ. Có thứ gì đó ươn ướt xâm nhập khuôn miệng, nó ngọ nguậy làm tôi suýt bật cười vì nhột, trước giờ tôi luôn sợ nhột mà, nhưng chỉ có thể phát ra những âm thanh đơn, bởi thứ đó đã chặn miệng. Tôi mở mắt ra khi hầu như sắp nghẹt thở.

Á... không phải chứ?

Chị… chị đang hôn tôi! Là hôn bằng lưỡi! 

Tôi từng đọc trong mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm lãng mạn mẹ mua về để lẫn lộn trong đống sách thư viện, có viết rằng người lớn thường hôn nhau bằng lưỡi. Chỉ có một nam một nữ yêu nhau mới làm như thế. Nhưng tôi đâu phải người yêu của chị. Chẳng lẽ… chị xem tôi như con trai à?!

Nghĩ đến đó lòng tôi bừng lửa giận, dùng hết sức đẩy mạnh chị ra. Kết quả thật đáng thất vọng, chị chỉ dịch ra được xa lắm là hai centimet, lần đầu tiên tôi nguyền rủa cái thân thể yếu ớt của mình. Cũng nguyền rủa luôn những ai có vẻ ngoài mảnh khảnh như thế đứng lại vững chãi lạ thường giống chị.

Dường như đã thấy đủ, chị rời khỏi ghế, chỉnh lại vạt áo, tôi giận dữ ngồi dậy, nhìn trừng trừng vào chị. Còn chị thì cứ giữ nụ cười dịu ngọt đáng hận ấy, chết thật, nhìn nụ cười kia cơn giận của tôi đang xẹp xuống nhanh chóng, tôi làm sao thế này?

“Vậy là sòng phẳng rồi nhé, tôi đi trước đây.”

Tôi nhìn thấy rõ ràng, môi trên chị cong lên, chắc chắn là nụ cười đắc thắng, không sai vào đâu được. Tôi ghét chị, rất rất ghét, thật sự ghét, vô cùng ghét. Ghét ánh mắt đen tối. Ghét cái dáng người gầy gầy. Ghét cơ thể mềm mại ban nãy vô thức tựa vào. Ghét nụ cười ngạo mạn. Ghét giọng nói luôn nhẹ nhàng. Ghét cả nụ hôn vừa nãy, tuy phải công nhận chị hôn rất giỏi. Khoan, tôi điên rồi, sao lại khen chị chuyện đó.

Tóm lại, tôi ghét toàn bộ con người chị.

Từ nay không bao giờ đến gần chị nữa!

oOo

HẾT CHƯƠNG 1.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét