“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

[ShortFic] Unlimited | Mayuki - Chương 3

Author: Florence và Hana-chan.

Rating: M.

Pairing: Mayuki.

Gernes: Romance, Horror, Angst, Obsession.

Summary: Định mệnh bắt đầu khi hai con người gặp nhau. Một sống trong ảo mộng, một bước vào ảo mộng vì người kia. Họ sẽ giam mình trong lâu đài mộng mơ hay bước ra thế giới thực.

Disclaimer: Nhân vật là chính họ, cốt truyện thuộc về tác giả. Mọi sự trùng hợp đều là ngoài ý muốn.

Note: Editor/Hana-chan sau một thời gian làm fans chân giả của nhà 48 do phải chỉnh sửa một loạt fic tớ viết đã bắt đầu ship các gái nhà 48. Vấn đề là sau một thời gian tìm hiểu, bạn ấy không hề đổ KojiYuu, WMatsui hay gì gì khác... bạn ấy hứng thú với Mayuki :(( T____T

Tớ không phải shipper của nhà Mayuki, cho nên hẳn sẽ có nhiều thiếu sót. Cốt truyện là do Hana-chan gợi ý (bạn ấy nghĩ ra khi vừa xem một bộ phim tâm lý ở HBO), việc truyền tải nó thành câu chữ là do tớ đảm nhiệm. Rất mong mọi người có thể đọc và cảm nhận, nếu có không hài lòng cũng hãy giơ cao đánh khẽ. Rất cám ơn.




Chương 3: Đêm đẫm máu.

“Mayu, con làm sao vậy?”

Tiếng gọi của mẹ đưa tôi về thực tại, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. Gian đại sảnh đầy nhóc cảnh sát, phải rồi, họ tới đây để điều tra cái chết của anh Seiji. Người đàn ông to như hải mã với hai hàng ria mép hỏi tôi một lần nữa, hình như bố gọi ông ta là thanh tra Kitahara.

“Cô Watanabe, từ khuya hôm qua đến rạng sáng có nghe thấy âm thanh lạ nào không?”

Tôi lắc đầu quầy quậy, không có, đêm qua tôi ngủ rất say, thậm chí tôi còn không nhớ nổi mình đã đi ngủ như thế nào. Dường như biết không moi được tin gì từ tôi, thanh tra Kitahara quay sang hỏi cung đám người hầu. Bố đã dìu mẹ vào phòng nghỉ. Tôi đảo mắt khắp phòng tìm kiếm chị nhưng không thấy, lạ thật, chẳng lẽ chị đã bỏ trốn? Chị chính là hung thủ giết hại anh Seiji. Vì suy luận theo phương pháp loại trừ, không thể là bố mẹ hay tôi, bọn người hầu càng chẳng dám, chỉ có chị là khả năng tình nghi cao nhất. Tôi không dám nói ra sự thật, bởi không có bằng chứng thì chẳng ai tin, nếu sơ suất không chừng chị sẽ khử tôi luôn. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, ý nghĩ sẽ bị chị giết không làm tôi sợ hãi mà tăng thêm niềm phấn khích. Tôi chợt nhận ra, mình mong được chị giết như nỗi khao khát muốn một lần nếm thử thuốc phiện. Nhưng tôi thật không hiểu, chị giết anh ấy vì lẽ gì? Cưới anh rồi chiếm đoạt gia sản sau đó hẵng giết có phải hơn không? Mà thôi, mắc gì tôi lo giùm chị, không lâu nữa chị sẽ sớm bị bắt, cảnh sát nhanh nhạy và thính như chó săn. Tôi lại hình dung xem, đến lúc chị vào tù tôi có nên đi thăm nuôi không? Dù sao chúng tôi cũng có mối quan hệ em chồng – chị dâu hụt.

“Mayu, tôi có chuyện muốn nói.” Giọng của chị đột ngột vang lên từ sau lưng khiến tôi giật nảy mình. “Về cái chết của Seiji-kun…”

Ôi không, chị lại nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ đó. Chẳng lẽ chị thật muốn giết tôi bịt đầu mối? Tôi quay đầu nhìn quanh, cảnh sát đã về hết, người hầu cũng trở lại công việc của mình, gian đại sảnh chỉ còn tôi và chị, địa điểm - thời gian quá thuận tiện để giết người. Ý chí sinh tồn đánh thức từng tế bào cơ thể, tôi co chân chạy trốn ra cửa sảnh, leo lên lầu, về lại phòng mình, nơi thiêng liêng che chở tôi.

Tôi giật mình khi thấy bố mẹ đứng trong phòng, mẹ quay lại nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ.

“Mayu! Mày là hung thủ giết Seiji!!!” Tiếng gào của mẹ hòa lẫn với tiếng nức nở cao vút, nghe thật chói tai. Tôi lắc đầu hoảng sợ, không, mẹ nhầm rồi, không phải con, không….

“Khắp phòng đồ đạc lộn xộn, tóc của Seiji còn vương vãi, đồng hồ của nó rớt ngay tại phòng mày, trên cổ mày cũng có vết đỏ chứng tỏ sự vật lộn, đừng hòng chối tội!” Giọng bố rít lên cay độc, khuôn mặt nhăn nhúm ghê sợ. Tôi vẫn lắc đầu, nép sát vào cánh cửa, cố tránh xa hai con người đáng sợ.

“Lẽ ra không nên để thứ tạp chủng như mày sống đến ngày nay! Đồ con hoang! Mày cũng như con điếm mẹ mày, thứ như mày sao có thể lọt vào gia đình danh giá này chứ!!!”

“Đi! Tao phải bắt mày đến đồn cảnh sát, để họ xử bắn mày, đền mạng cho Seiji!!!”

“Khốn nạn! Tại sao mày giết con trai tao!? Trả lời đi chứ, con câm kia!!!”

Gì? Bố mẹ đang nói gì vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu. Nhưng khó chịu quá, đầu tôi lại đau nhức. A, chắc họ giống như anh lúc đó, bị con quỷ ăn thịt rồi đội lốt da người. Đúng rồi, để ngăn con quỷ tiếp tục phun những lời nói dơ bẩn, tôi đã giết nó, cứu thoát anh. Ừ, lúc anh nằm trên thảm cỏ, anh đã mỉm cười cảm ơn tôi đó thôi.

“Trả con lại cho tao! Đồ con điếm!! Lúc trước tao không nên mềm lòng, phải giết mày ngay mới đúng!!!”

“Tao đổi ý rồi, không giao mày cho cảnh sát nữa. Tự tay tao sẽ phanh thây mày trả thù cho Seiji!!!”

Im miệng! Ồn ào quá! Tôi có nên làm họ câm lặng mãi mãi như con quỷ mang hình dạng anh không nhỉ?

Tay bố vung tới định chụp cổ tôi, khuôn mặt con quỷ - bố méo mó đáng sợ quá. Cây kéo vẫn còn cắm trên cánh cửa, tôi vận hết tất cả sức lực bình sinh lên hai cánh tay giật mạnh nó ra, đâm chính xác ngay vị trí trái tim kẻ đang hung hãn lao đến.

“Á... á... á!!!”

Tiếng rú của con quỷ - mẹ khiến đầu tôi đau nhức muốn nôn mửa. Con quỷ - bố gục xuống dưới chân tôi, máu bắn vào mặt tôi, tanh tưởi. Tôi lè liếm lưỡi vết máu dính trên miệng, hơi đắng, có chút mặn, nhưng ngon. Màu đỏ thật đẹp, như cánh hoa hồng. Tôi muốn thấy hoa nở lần nữa, thật nhiều hoa. Tay tôi lại vung lên.

“Á... á…!!!”

Có tiếng cửa mở, tôi quay người lại, chị đứng ở ngưỡng cửa, khuôn mặt vô cảm nhìn tôi. Con quỷ - mẹ cố bò về phía cánh cửa, thều thào.

“Bác sĩ… mau… báo cảnh sát… nó là… hun..g…”

Bác sĩ? Chị làm nghề bác sĩ à?
 Thật không hợp với tính cách, hình dạng chị chút nào. Mặc kệ, tôi không quan tâm chị là ai, làm nghề gì. Mùi hương dịu nhẹ từ người chị bay lẫn trong không khí tanh tưởi. Tôi ghét mùi này, nó khiến tôi u mê, tứ chi trở nên mềm nhũn. Tôi đâm thêm một nhát vào thân thể con quỷ - mẹ, máu tươi bắn phụt ra, mùi tanh càng nồng. Tôi lại đâm, lại bằm thân xác nát bươm đó thành từng mảnh nhỏ, rồi chuyển qua cái xác lớn hơn để tìm thêm máu. Cần phải có nhiều, nhiều máu hơn nữa, mùi tanh tưởi phải át đi thứ hương thơm khiến tôi bối rối.

Khi tôi thở hổn hển dừng lại, chị vẫn đứng ở ngưỡng cửa, tay thọc vào túi áo khoác, lặng im nhìn tôi. Ánh mắt của chị khiến tôi xao xuyến. Tôi sẽ móc đôi mắt ấy ra, để chúng thôi nhìn nữa. Nghĩ là làm, tôi lao nhanh đến chỗ chị, nhìn thấy môi chị khẽ nhếch lên, chị đang nghĩ gì vậy? Tôi không hiểu.

Tôi đã đứng trước mặt chị, nhìn như thôi miên vào mắt chị, bất giác cổ hơi đau nhói một cái, chắc là bị muỗi chích. Mặc, tôi vung tay lên, nhưng cánh tay không theo lệnh, nó xuội lơ. Chân tôi cũng mềm nhũn, thân người ngã về phía trước, nằm trọn trong vòng tay chị. Mi mắt tôi nặng trĩu, tôi cố chống cự cơn buồn ngủ, ngước nhìn chị. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào tôi, lần đầu tiên buộc phải thừa nhận, trong đôi mắt ấy tràn ngập tia nhìn trìu mến. Tại sao nhìn tôi bằng ánh mắt đó, Yuki?

“Mayu, hãy ngủ đi, ngủ trong bình yên. Khi em thức giấc, thế giới tội lỗi này sẽ không còn.”

Giọng chị dịu dàng vang bên tai, như một lời thôi miên hay câu bùa chú. Mùi hương ngọt ngào khiến tôi không thể chống cự thêm, mi mắt sụp xuống, rơi vào giấc ngủ say. Có thể là vĩnh hằng.

oOo

HẾT CHƯƠNG 3.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét