“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

[ShortFic] Unlimited | Mayuki - Chương 5

Author: Florence và Hana-chan.

Rating: M.

Pairing: Mayuki.

Gernes: Romance, Horror, Angst, Obsession.

Summary: Định mệnh bắt đầu khi hai con người gặp nhau. Một sống trong ảo mộng, một bước vào ảo mộng vì người kia. Họ sẽ giam mình trong lâu đài mộng mơ hay bước ra thế giới thực.

Disclaimer: Nhân vật là chính họ, cốt truyện thuộc về tác giả. Mọi sự trùng hợp đều là ngoài ý muốn.

Note: Editor/Hana-chan sau một thời gian làm fans chân giả của nhà 48 do phải chỉnh sửa một loạt fic tớ viết đã bắt đầu ship các gái nhà 48. Vấn đề là sau một thời gian tìm hiểu, bạn ấy không hề đổ KojiYuu, WMatsui hay gì gì khác... bạn ấy hứng thú với Mayuki :(( T____T

Tớ không phải shipper của nhà Mayuki, cho nên hẳn sẽ có nhiều thiếu sót. Cốt truyện là do Hana-chan gợi ý (bạn ấy nghĩ ra khi vừa xem một bộ phim tâm lý ở HBO), việc truyền tải nó thành câu chữ là do tớ đảm nhiệm. Rất mong mọi người có thể đọc và cảm nhận, nếu có không hài lòng cũng hãy giơ cao đánh khẽ. Rất cám ơn.




Chương cuối: Sinh ly tử biệt.

Tôi đi thơ thẩn trên đường không mục đích với những suy nghĩ về em, để mưa rơi trên áo thấm vào con tim, giá buốt. Chợt khựng lại bởi một bàn tay nắm vạt áo, mùi nước hoa rẻ tiền sộc vào mũi.

“Chào cưng, nhìn em cô đơn quá, có cần ai đó sưởi ấm không?”

Lúc nhìn lại đã thấy mình đang đứng trên một con đường chập chờn màu sắc, quán karaoke, quán rượu, khách sạn rẻ tiền nhan nhản. Tiếp cận tôi là một gã host nhìn như con gái, miệng nói những lời ngon ngọt, tay không ngừng vịn eo lôi kéo tôi vào bên trong khu nhà nghỉ tồi tàn. Tôi không phải là hạng quý bà sồn sồn bị chồng bỏ bê mà phải kiếm những chàng trai trẻ ngon ngọt với mình, cũng chẳng thiếu con mồi tự dâng hiến, sao phải bỏ tiền thuê món hàng rẻ tiền đã qua tay nhiều người?

“Được.”

Có lẽ tôi cần được sưởi ấm ngày mưa. Có lẽ chọn gã vì gã đánh phấn trắng bệch, cái miệng khi chu mỏ gạ gẫm vào tai tôi nói những lời đường mật lại khá giống em. Trong tâm thức tôi đang xem gã là thế thân của em? Không biết nữa, tôi chẳng muốn suy nghĩ nhiều. Thời khắc này không nghĩ về em hay bất cứ điều gì khác, chỉ thả mình trôi theo bản năng.

Gã là tay uống cừ khôi, dù tiếp bao nhiêu rượu hay bia từ tôi vẫn không hề lảo đảo trong khi tôi đã ngà ngà say. Thấy đối tượng dường như mất kiểm soát, gã bắt đầu lần tay lên rờ rẫm đùi tôi, bàn tay dơ bẩn kia vòng quay lưng tôi, ve vuốt. Đồ điếm mạt hạng, khao khát dục tình hơn bất cứ ai, nhơ bẩn. Chính tôi cũng đã trở nên bẩn thỉu, chẳng khác gã bao nhiêu. Trống rỗng. Trống rỗng. Tôi quay mặt lại, trói cả hai vào một nụ hôn sâu và dài, lẫn trong mùi thuốc lá nồng nặc. tiếng thở gấp gắp cho thấy gã đã không thể kiềm chế hơn được nữa. Gã hôn cũng giỏi, rất biết cách dẫn dắt, trong lúc hôn thậm chí có thể dìu một người say điên đảo như tôi lên căn phòng tồi tàn tận tầng trên cùng mà chẳng hề đứt quãng khỏi nụ hơn. Rất khá.

Đến lúc cả hai ngã xuống giường, cơ thể tôi nằm đè lên cơ thể gã, mới nhận ra người đang ôm ấp mình lại là một cô gái ngực phẳng chứ không phải đàn ông như vẫn tưởng. Càng tốt, cùng là phụ nữ, gương mặt lại giống em, say rồi lại thấy càng giống, ả đúng là phao cứu sinh hoàn hảo.

Tôi đắm chìm trong nụ hôn, nhưng không đủ, vẫn cảm thấy không đủ, từ đáy tim gào thét tham lam nhiều hơn. Tâm hồn trống rỗng, khoảng cách không thể lấp đầy. Điều tôi mong muốn nhất chính là…

Mắt bỗng chốc hoa lên, chìm đắm trong màu nâu nhàn nhạt trong đáy mắt em. Tôi hiểu rồi. Thứ tôi muốn không phải cơ thể phụ nữ. Mà là em, tôi yêu em. Chỉ vì em mang hình dáng một cô gái, dù em ngớ ngẩn, dù em có ra sao, tôi biết mình yêu em, yêu tâm hồn em chứ không phải thể xác. Một tâm hồn sáng và méo mó, như chính tôi.

“…tha…mạ…n…g…”

Tôi giật mình bừng tỉnh, mười ngón tay đang siết cái cổ thanh mảnh, mùi máu hăng hắc xông lên mũi từ những vết cào giành sự sống. Buông tay ra, trên làn da trắng hằn vết tím đỏ, đẹp đẽ lạ kỳ. Màu xanh trở nên trong trẻo hơn, tròng mắt không còn chuyển động. Nhìn thấy rồi, trong gương, ác quỷ đã thức tỉnh, xòe cánh, nhe nanh, đòi được hiến tế thứ khao khát nhất. Sinh mạng một người. Chỉ có máu của người đó mới đủ thỏa mãn.

Tôi chỉnh trang vội quần áo rời khỏi căn phòng nhỏ hẹp trong khu phố ổ chuột, bước chân vô định dừng lại trên đầu cầu. Mặt nước đen ngòm không phản chiếu ánh sao xa. Tôi nhìn đăm đăm vào hai bàn tay vừa kết liễu một sinh mạng, cảm giác hưng phấn còn đọng lại, khát khao cháy bỏng bùng lên. Nếu… tôi giết em, đôi mắt kia sẽ chỉ nhìn mỗi mình tôi, thân thể kia chỉ thuộc về riêng tôi. Tôi sẽ sở hữu em. Có nên dùng đôi tay vấy bẩn này dìm em xuống địa ngục tăm tối, thiên sứ của tôi?

Bình minh đầu tiên đã ló dạng. Mặt trời rải tia sáng xuống dòng sông, nước phản chiếu ánh sáng lấp lánh như bụi thủy tinh, ánh sáng đã hoàn toàn xua tan đêm tối ngự trị.

Mắt tôi nhòe đi trước cảnh tượng thiên nhiên đẹp đẽ, một cảnh tượng dù có vẽ hay chụp lại cũng không thể lưu giữ được cái ‘thần’ của nó. Vật trong sáng vẫn nên thuộc về ánh sáng, phải không em?

oOo

Tôi thả bộ từng bước chậm rãi về tòa lâu đài, nơi có em. Vì thế, tôi là một trong những người đầu tiên phát hiện xác chết của Seiji. Trong tay hắn nắm chặt một vật mà tôi phải vất vả lắm mới cạy ra được. Một hột nút áo? Gia huy nhà Watanabe? Người tầm thường không thể có vật này, chắc là trong lúc giằng co với hung thủ hắn ta đã giật được. Bằng kinh nghiệm y học của mình, tôi đoán biết hắn ta chết do rơi từ trên cao xuống. Bất giác tôi nhìn lên, và thấy em. Khoảnh khắc hai đôi mắt giao nhau, trong đầu tôi lướt qua một suy nghĩ đáng sợ. Mayu, không thể là em đã giết người chứ?

Tất cả mọi người tập hợp ở đại sảnh chờ cảnh sát hỏi cung.

“Kashiwagi, cô là một trong ba người đầu tiên phát hiện xác chết, xin hỏi cô có thấy ai khả nghi lảng vảng gần đó không?”

“Tôi… không biết, tôi đi suốt đêm qua, lúc sáng trở về thì thấy Seiji đã…”

“Cho phép tôi hỏi thêm một câu, cô có nghĩ nạn nhân gây thù hằn với ai không?”

“Những vấn đề riêng tư của chồng sắp cưới tôi không rõ lắm.”

Tay tôi đút vào túi áo khoác, đầu ngón tay chạm bề mặt giá lạnh của hột nút. Tay áo em thiếu một hột nút, kích cỡ các hột nút khác đính trên áo y hệt cái tôi đang giữ, chắc chắn em là hung thủ, dù tôi không muốn tin. Tôi vào phòng Seiji lục lọi, tìm kiếm những thứ có thể gây bất lợi cho em, phải tiêu hủy hết, để bảo vệ em. Trong ngăn tủ kéo để một quyển nhật ký, tò mò, tôi lật vài trang.


Ngày… tháng… năm…
Hôm nay bố mẹ lại cãi nhau với ông nội, còn đúng ngay hôm sinh nhật thứ mười của mình, mình giận dỗi không thèm ăn cơm. Bố phải hứa tặng mình một con ngựa trắng mình mới nói chuyện trở lại. Shibuya bảo giống ngựa trắng này rất hiếm, nên mình muốn có nó. Hình như bố mẹ cãi nhau với ông nội vì phản đối nhà có thêm thành viên mới, người đó là ai nhỉ?


Ngày… tháng… năm…
Bệnh tình ông nội đã đỡ hơn khi con bé ấy đến. Mẹ bảo không được nói chuyện với nó, vì nó mang dòng máu hạ tiện. Mình không hiểu ‘hạ tiện’ có nghĩa là gì, nhưng mẹ hình như rất ghét nó, vì vậy mình không định cãi lời mẹ. Mình đã mười một tuổi, đã là một thiếu gia rồi, sao mẹ cứ ngăn cấm mình mà không cho biết nguyên nhân ghét nó?


Ngày… tháng… năm…
Con bé ấy nhặt giúp mình con robot. Nó giương đôi mắt to tròn nhìn mình, nhoẻn miệng cười trông rất đáng yêu, khiến mình bất giác cũng cười theo. Sau đó, mẹ đã đem đốt con robot, mặc cho mình gào khóc, giận dỗi. Lần đầu tiên thấy mẹ giận dữ như vậy. Mình nghĩ con bé ấy rất dễ thương, tại sao bố mẹ lại ghét nhỉ?
Ngày mai mình sẽ tròn mười hai tuổi.


Ngày… tháng… năm…
Mình không nghĩ sẽ viết, nhưng nếu không viết ra chắc mình sẽ phát điên mất.
Hôm nay ông nội đã mất, bố mẹ khóc rất nhiều còn mình chỉ hơi buồn, dù sao khi còn sống ông cũng chẳng trò chuyện nhiều với mình, chỉ toàn quan tâm đến con bé kia, Mayu. Khi luật sư tuyên bố theo di chúc để lại, toàn bộ tài sản giao cho Mayu thừa kế, tạm thời do mẹ Mayu giám hộ chờ đến khi nó đủ tuổi trưởng thành, bố mẹ đã rất tức giận, hết lời sỉ nhục mẹ con Mayu. Bây giờ mình mới biết tại sao ông thiên vị con bé ấy, vì nó là con riêng của ông, tức là em gái của bố, mình phải gọi bằng cô. Mình chỉ ngồi yên trên ghế xem vở kịch, mười lăm tuổi, mình đã hiểu rõ thế nào là thân phận thấp hèn, mình không thừa nhận nó là cô mình, cái dòng máu mạt hạng kia. Màn kịch đến hồi cao trào khi mẹ cầm lấy chai acid tạt thẳng vào người nó. Mình chẳng hiểu tại sao có chai acid ở đó, là người hầu vô ý để quên hay mẹ đã chuẩn bị sẵn? Mẹ Mayu chết vì dùng tấm thân che chở cho nó, còn nó cứ thế gào khóc cho đến khi không còn cất tiếng được nữa. Mình muốn nôn khi nhìn khuôn mặt bà ta thoáng chốc trở nên xấu xí, tiếng gào thét câm lặng. 
Kinh tởm, bố mẹ vì tài sản sẵn sàng hại mạng người. Kinh tởm, đám người bàng quan chỉ thờ ơ đứng nhìn. Kinh tởm cả chính bản thân, không chút xót thương trước sự ra đi của người thân máu mủ, hay nỗi đau đớn của kẻ khác. Thế giới này đã mục rữa, thối nát cả rồi. 
Không. Không đúng. Người sai là Mayu, không phải mình hay bố mẹ, hay mọi người. Sự ra đời của nó đã là một lỗi lầm. Vậy thì, Mayu, tại sao mày không biến mất đi? Còn muốn bám víu thế giới trong hình hài của một con điên đến bao giờ? Hãy chết đi, chỉ cần mày chết, thế giới sẽ trở lại trong sạch. 
Đúng, mình tin như thế.


Ngày… tháng… năm…
Bố mẹ lại cãi nhau, mẹ bảo nên tống Mayu đi tới nơi nào đó thật xa xôi, nhưng bố phản đối. Bố bảo bây giờ nó đã bị loạn trí, chờ thêm vài năm nữa cho dấu hiệu bệnh của nó nặng thêm, có được bảo chứng của bác sĩ rằng nó bị điên, vậy thì bố sẽ được thừa kế toàn bộ gia sản.
Mình đã đợi, chờ đợi thật kiên nhẫn, đếm từng ngày chờ nó biến mất…


Những trang tiếp theo của quyển nhật ký bị thiêu rụi trong ánh lửa đỏ. Lửa ăn dần các trang sách cho đến cái bìa dày cộm, cuối cùng tất cả chỉ còn là tro bụi. Tôi đã đốt quá khứ của Mayu, thiêu cháy tội ác con người. Vì lợi lộc người ta sẵn sàng làm nhiều điều đê tiện, có người vì muốn sống nên buộc phải làm thế, có người chỉ đơn thuần là nô lệ của đồng tiền, chính tôi cũng từng trong phần tử đốn mạt đó. Nhưng em đã cứu thoát tôi, Mayu, em cho tôi biết ‘tình yêu’ còn tuyệt vời hơn thứ vô tri kia.

Bên ngoài có tiếng còi xe cảnh sát, tôi không nghĩ họ sẽ đến nhanh như vậy.

“Thanh tra Kitahara, các ông còn muốn điều tra gì nữa sao?”

“Không, thưa cô Kashiwagi. Chúng tôi có trát của tòa, lệnh bắt khẩn cấp Watanabe Mayu, hung thủ sát hại cậu Watanabe Seiji!”

“Làm sao có thể?” Tôi giả vờ kinh ngạc.

“Hiện trường để lại quá nhiều bằng chứng, hơn nữa có dấu tay hung thủ trên người nạn nhân…” Như chợt nhận ra đã lỡ lời tiết lộ bí mật nghiệp vụ, thanh tra Kitahara hắng giọng. “Cho phép chúng tôi vào bắt người!”

“Các ông hãy đợi một chút, để tôi đi nói trước với ông bà Watanabe, tránh cho họ khỏi bị sốc vì cùng lúc mất đi hai người thân.”

“Vâng, phiền cô Kashiwagi.”

Tôi giữ nụ cười giả tạo trên môi cho đến khi đóng cửa phòng khách, đi ra hành lang. Phải nhanh lên, không còn thời gian. Tôi xuống bếp hỏi xin một thùng dầu, đám người ngu xuẩn đó liền đưa ngay mà không hề thắc mắc, danh nghĩa vợ sắp cưới cậu chủ của họ cũng hữu dụng thật. Tôi rải dầu dọc hành lang tầng trệt tòa nhà, thả bật lửa xuống dây dầu dưới chân, lửa bùng lên. Tôi quay về phòng, tiêm một vài loại thuốc vào ống, bỏ trong túi quần, mở cửa phòng đi ra, mùi máu hòa lẫn trong lửa, tiếng kêu thét đến từ phòng em.

Em đây rồi, thiên sứ của tôi, đang chơi đùa sao? Tôi không hài lòng khi thấy người em vấy máu, không nên làm bẩn mình như vậy, chỉ cần em lên tiếng, tôi có cách khử họ gọn lẹ hơn nhiều. Mà thôi, biết đâu đó là ý thích của em. Em quay lại nhìn tôi, đôi mắt nhuộm màu máu, môi hồng nhếch lên. A, ngay bây giờ tôi rất muốn quỳ xuống hôn lên chân em, thiên sứ mắc đọa, giờ phút này em thật đẹp biết bao.

Hãy đến đây, vòng tay tôi dang ra chờ đón ôm em vào lòng, cùng phá vỡ xiềng xích, rời khỏi thế giới tội lỗi này.

Lửa thiêu đốt tất cả. Để tôi và em hòa vào nhau trở thành một.

oOo

Tờ báo mới.

Lửa thiêu biệt thự ngài cựu Bộ trưởng Watanabe Yuichiro.

Hôm qua đột nhiên tòa biệt thự bùng cháy dữ dội, các cảnh sát có mặt tại đó phải vất vả phá cửa chạy ra ngoài mới thoát chết, hàng chục người hầu bị phỏng nặng nhưng không ai thiệt mạng. Sau khi dập tắt ngọn lửa, phát hiện có bốn cái xác tại hiện trường. Trong đó có hai bộ xương ôm chặt nhau, khó tách rời. Tình nghi trong số kẻ chết có Kashiwagi Yuki, tên thật là Kanzaki Yukirin, bác sĩ tâm thần, kẻ sát nhân hàng loạt chuyên giết các nạn nhân cô từng chữa trị.

oOo

HẾT.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét