“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

[LongFic] Lost | WMatsui - Chương 3

Author: Florence.

Rating: M.

Pairing: WMatsui.

Gernes: Romance, Smut, Angst.

Summary: Matsui Rena đã đánh mất niềm tin vào tình yêu đích thực và cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi hố sâu của sự cô độc bằng công việc. Nghề nghiệp của cô, một tiếp viên, dần trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Lối thoát cho vấn đề này không phải là làm tình và đàn ông, thứ mà cô có thể tìm đến bất cứ lúc nào. Rena quá nổi tiếng đối với các vị khách, là số một trong cái thế giới này, chỉ có điều đó chứng minh cho cô thấy mình còn có chút ít giá trị.

Rồi một ngày, một cô nhóc kỳ lạ xuất hiện trong cuộc đời Rena như một vị khách không mời. Giống như việc nó đang quyết tâm làm bất cứ điều gì để có thể chiếm lấy trái tim cô. Liệu vòng quay của những rắc rối điên rồ đó có trở thành tình yêu nằm ngoài dự tính mà Rena đáng phải nhận? 

Disclaimer: Hai người này không thuộc về tui, họ là chính họ. Nếu được thì họ cứ bất chấp hết iu nhau như trong fic đi nha!!!




Chương 3: Khát khao khôn cùng.

“Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.” Người mới đến nói, hơi cúi đầu chào. “Tôi là Matsui Jurina, rất vui được làm quen.”

Hơi thở dường như tắc nghẹn trong cổ họng Rena, cô phải bấu vào vai của Yuko mới có thể đứng vững được. Khi mắt cô chạm mắt nó, nhịp đập của các mạch máu trong người cô trở nên dữ dội, chất adrenaline trong cơ thể đột ngột tăng cao, sẵn sàng hạ đo ván cô.

“Rất vui được làm quen!” Haruna hớn hở bước tới chỗ người đồng nghiệp mới, sự nhiệt tình của cô ấy rõ ràng là do để ý tới chuyện Rena đang bị sốc. “Chị là Kojima Haruna, nhưng cứ gọi chị là NyanNyan.”

“Ồ, rất vui được làm quen.” Jurina trả lời, ngó nghiêng xung quanh như để tìm kiếm ánh nhìn khó chịu.

“Chị đang thắc mắc rằng có nên hỏi cưng một chuyện không?”

“Ồ, đương nhiên!” Jurina nói với một nụ cười xảo trá. “Em sẽ trả lời nếu em biết.”

Haruna chiếu ánh nhìn tò mò về nó. “Cưng đã làm việc này bao lâu rồi… hay đây chỉ là việc làm thêm?”

“Thực ra thì đây là lần đầu tiên em làm công việc này, nhưng em dự tính sẽ làm nó trong một thời gian dài.”

“Ồ, thiệt hả?”

Rena nghe cuộc nói chuyện vui vẻ của họ mà thấy chóng mặt vì cô đang nhìn chằm chằm vào Jurina. Cô không chắc là liệu mình có đang nằm mơ hay chỉ đơn giản là đang mất trí và một trong hai giả thuyết này đều rất có cơ sở. Dạo này Rena đúng là thiếu ngủ triền miên và tâm trí cô cũng không được mạch lạc cho lắm. Có lẽ mình nên nhắm mắt lại và đếm đến 10.

“Thôi nào, em bất lịch sự quá đấy!” Yuko rít lên trong cổ họng và cố gỡ bàn tay Rena đang bấu chặt trên vai của cô ấy ra. “Đừng để cho em ấy cảm thấy bị ghét bỏ hay là điều gì tương tự thế chứ.”

“Không, em không thể làm được việc này.” Sự khó chịu của Rena càng tăng cao khi mà ả “tình một đêm” của cô và một trong số những người bạn tốt nhất cô có đang trò chuyện vui vẻ như thể họ đã là bạn thân của nhau trong nhiều năm vậy.

“Ờ thì... dẫu sao thì cũng đành chịu thôi!” Yuko thở dài, cuối cùng thì cô ấy cũng đã gỡ được tay của Rena ra. “Mặc dầu chị cũng không thích việc này nhưng chị cũng phải tập đối phó với con nhóc đó thôi, hy vọng là Mariko sẽ cho nó nghỉ việc sớm.”

Rena càng phát hoảng hơn khi giờ đây tới lượt Yuko cũng hào hứng tham gia vào cuộc nói chuyện với kẻ lạ mặt.

Không.
Chuyện này không thể.
Con nhóc đó không phải là sự thực, phải không?

Rena không thể tin nổi cái đứa đang cố lừa cô, đứa con gái đang đứng cách xa cô vài mét ấy, tại sao nó luôn bám theo cô như một bóng ma vậy? Vốn dĩ, con nhóc đó chẳng phải là bóng ma nào hết. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là cái kẻ đã cùng cô trải qua cái đêm điên loạn ấy, nhỏ đó có thật.

"Rena-chan!" Mariko nói với một chút cảnh cáo trong chất giọng khi thấy Rena vẫn ngồi bất động trên ghế sofa mà không hề có chút ý định nào sẽ nhúc nhích. “Cô lôi đâu ra cái cách cư xử thiếu lịch sự đó thế?”

Rena chần chừ thêm một lúc, nhưng cái vẻ tức giận của Mariko đủ khiến cho cô nhấc người dậy khỏi ghế. Cô tiến về phía Jurina và tự giới thiệu về mình một cách khá căng thẳng. "Matsui Rena. Rất vui được làm quen."

Jurina quay lại, toét miệng cười. “Em cũng vậy, rất vui được làm quen với chị, Rena. Em mong được làm việc chung với chị.”

Ha, chắc chắn phải chạm mặt nhau dài dài rồi, kẻ giả mạo bẩn thỉu!

Yuko và Haruna trao đổi cái nhìn tò mò phía sau lưng Rena, họ dễ dàng cảm nhận thấy một bầu không khí căng thẳng giữa hai người này.

“Có chuyện gì thế?” Haruna thì thầm.

Yuko lắc đầu, bối rối và bất ngờ trước phản ứng kỳ lạ của Rena. “Biết chết liền!”

“Vậy, cô sẽ là người làm việc này tiếp theo, Rena-chan.” Mariko vui vẻ nói. “Hãy đưa Jurina đi một vòng tham quan nơi này và giải thích rõ các quy tắc với em ấy.”

“Hả? À... ờ... đương nhiên.”

“Vậy là đã giải quyết xong.” Mariko nói. “Tôi biến đây, không khách sáo nữa nhé!”

Mariko nói xong liền đi ra khỏi phòng, để lại bốn người bọn họ trong sự im lặng ngạt thở. Yuko và Haruna trông như thể không muốn nghĩ tới những gì đang diễn ra. Họ cứ lẩm bẩm một cách khó khăn, và trên tất cả là đang muốn thoát ra khỏi cái tình trạng hết sức khó xử này, thế là họ cũng nối gót Mariko. Ngay sau khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng, Rena tiến tới cái kẻ đang cười nham nhở kia, tay cô nắm chặt và ánh mắt rực cháy:

“Khạc ra đi!”

Jurina cười một cách cực kỳ giả tạo. “Nhưng mà này Rena-chan, không phải là chị lại quên mất cách cư xử của mình một lần nữa chứ?”

“Em không đáng được tôi đối xử lịch sự đâu!” Rena rít lên, cơn giận đang cháy bùng trong cô. “Vì vậy hãy ngưng cái trò này lại và giải thích đi!”

“Vậy thì chính xác là em phải… giải thích gì?”

Rena hít một hơi thở sâu, cố gắng để giữ mình không lao vào bóp cổ cái kẻ đang đứng nhe răng ra cười, không thể tha thứ cho cái đứa chết tiệt này được: “Em-đang-làm-gì-ở-đây?” Cô rít lên.

“Điều đó không rõ ràng sao? Em muốn gặp lại chị!”

Hiệu quả của những từ Jurina nói mạnh hơn nhiều so với dự kiến của Rena. Miệng cô mở ra lắp ba lắp bắp những từ ngữ vô nghĩa, và trong một lúc, cô nhìn trân trân vào nó, cố gắng nắm chặt tay mình.

“Em... tôi... đó chính xác không phải là lý do mà em có mặt ở đây!” Rena phải hết sức cố gắng để giọng nói của mình bớt run.

“Thật vậy sao?” Jurina tiến sát tới cô đến mức khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet, dựa mình vào cô và thì thầm. “Chị nghĩ rằng tình yêu thì không đủ cho em lý do để làm vậy sao?”

Hơi thở của Rena bật nảy lên, bị cám dỗ bởi sự ấm áp trong hơi thở của nó ở trên da. Jurina đưa một tay lùa vào tóc Rena, còn tay kia thì quấn vòng quanh eo cô. Sự căng thẳng và âm thanh của tiếng rên ngắt quãng thoát ra từ đôi môi của Rena.

“Để tôi đi!” Rena nói với giọng hổn hển và đẩy nó ra. “Tôi không có thời gian cho cái trò này.”

“Vậy chứ nếu chị có thời gian...” Jurina vui vẻ hỏi. “Chị có muốn thử không?”

Rena nhìn con bé với khuôn mặt đỏ ửng. “Gì cơ… em định… Không! Chắc chắn là không, không bao giờ nữa!”

Chuyện này diễn biến càng ngày càng tệ hại, mình không nghĩ bản thân lại có lúc hoảng hốt và cà lăm giống như một đứa ngốc như bây giờ. Phải nói gì tiếp theo đây... Cái con nhỏ này?!?!?!

“Nói ra thì thiệt là mắc cỡ nhưng mà em luôn luôn hình dung mình được thử làm chuyện đó trong phòng thay đồ.”

“Câm ngay cái miệng em lại!” Rena la lên, khiến cả hai người bọn họ đều ngạc nhiên bởi cái giọng của mình. Những câu nói của người này làm cho cô cảm thấy một điều gì đó mà cô không nghĩ đến và Rena lại gào lên:

“Tôi không thể cấm được em làm việc ở đây, nhưng nếu em mà còn dám động vào tôi một lần nữa, tôi thề là sẽ tố cáo em về tội quấy rối tình dục và điều đó đồng nghĩa với việc kết thúc. Hiểu chưa hả?”

Jurina nhìn cô với vẻ bối rối, trong khi Rena hít một hơi thở sâu để bình tĩnh lại, vì cô biết rằng cái giọng la lối của mình có thể thu hút sự chú ý của người khác.

“Rõ.” Đến lượt Jurina lắp bắp trả lời. “Hiểu rõ rồi.”

“Ờ... và thêm một vài điều nữa...” Rena nói, buộc mình phải giữ cho âm lượng trong giới hạn hợp lý. “Tuyệt đối không được hé miệng với bất kỳ ai về chuyện đêm trước. Nếu ai trong chúng ta có phạm phải sai lầm gì thì sẽ cùng nhau bàn bạc để rút kinh nghiệm cho lần sau.”

“Sẽ như chị muốn, tiền bối.” Jurina trả lời, nhấn mạnh từ cuối với âm điệu khó chịu.

Rena trừng mắt lên. “Không cần thiết phải gọi tôi như vậy, đồ ngốc! Và bây giờ thì đi thôi, trước khi Mariko quay trở lại và giết tôi.”

“Chị thật là cô gái ngoan, biết vâng lời đấy!” Jurina nói, giọng nói vẫn còn một chút kích thích. “Em luôn ngưỡng mộ khả năng đáp ứng nhu cầu khách hàng của chị.”

“Câm miệng!”

oOo

Yuko cắn môi suy nghĩ, cô đang ngồi trên ghế trong nhà hàng gần như trống rỗng, không có tới một hạt bụi, do đó cô có thể đặt toàn tâm vào suy nghĩ của mình.

“Chuyện này có chút gì đó không tự nhiên.” Cô bắt đầu lẩm bẩm. “Nhưng mình nghĩ là Rena biết con nhỏ mới đến từ trước.”

Haruna cẩn thận đặt ly café của mình xuống bàn trước khi trả lời. “Đúng là có điều gì đó không tự nhiên. Mình nghĩ cậu đúng đó, mà này, tên nhỏ đó là gì ấy nhỉ?”

“Matsui Jurina."

“Ngoại trừ nó trùng họ với Rena thì chả có gì đặc biệt cả.” Haruna nói, cô ấy đang cố gắng nhớ lại khuôn mặt của con người này. “Mình không nhớ là đã gặp con nhóc này trước đây.”

Yuko hắng giọng: “Mình thì nghĩ là mình đã gặp.”

“Thật chứ?” Haruna nhìn cô tò mò. “Ở đâu vậy?”

“Ở đây, ngay trong nhà hàng này!”

Haruna cười gằn, đập ly café trên bàn một cách tức giận. “Nếu như cậu lại tiếp tục cái câu chuyện hoang đường về người phụ nữ giả trang lần trước thì mình phắng ngay đấy!”

“Không, không, không... nghe mình chút đi!” Yuko khẩn thiết nói, nắm lấy tay Haruna. “Điều này thực sự hợp lý nếu mà cậu chịu suy nghĩ một chút.”

Haruna cân nhắc chọn lời để nói. “ Okay... tiếp đi…”

“Cậu có nhớ khi chúng ta hỏi Rena về cái đêm hôm ấy không? Em ấy đã lảng tránh mọi câu hỏi của chúng ta.” Yuko bắt đầu, vì một lý do nào đó mà cô tỏ ra rất nhiệt tình với giả thiết của mình.

“Ừ và…”

“Và em ấy tỏ thái độ hoàn toàn không hào hứng về chuyện ấy, đúng không?”

“Mình đoán thế.”

“Hãy suy nghĩ về biểu hiện lạ lùng của em ấy hôm đó – đấy không phải là vấn đề khách hàng tệ thế nào, em ấy luôn luôn biết cách giải quyết những chuyện như vậy mà. Em ấy rất tự hào về khoản này của mình.” Yuko nói với một giọng chiến thắng. “Vậy tại sao lần này lại không như thế?”

Haruna tỏ vẻ thận trọng. “Cậu cũng có lý… Nhưng vẫn... mình nghĩ rằng đó chưa hẳn là lời giải thích hợp lý cho chuyện này.”

Yuko cười. “Cậu vẫn không thể tin được đúng không?”

“Mình hả? Nè Yuko, nếu đúng như cậu giải thích thì...”

Nhưng cái giọng bực bội của Haruna đột ngột bị cắt ngang.

“Giữ im lặng nào.”

Trong một lúc, nhà hàng rơi vào trạng thái im ắng hoàn toàn, rất rõ ràng, cả máy móc và con người đều chợt lặng im đúng ngay lúc tiếng gào của Rena cất lên:

“Tôi không thể cấm được em làm việc ở đây, nhưng nếu em mà còn dám động vào tôi một lần nữa, tôi thề là sẽ tố cáo em về tội quấy rối tình dục và điều đó đồng nghĩa với việc kết thúc. Hiểu chưa hả?”

Haruna trợn mắt nhìn Yuko với vẻ bị sốc nặng, cố gắng xác nhận lại những câu mà cô ấy vừa nghe thấy.

“Chạm vào lần nữa? Quấy rối tình dục?” Haruna thì thầm với đôi mắt mở to quá cỡ.

Yuko toét miệng: “Đó chính là những gì mình định nói, hahaha…!”

oOo

Mặc dầu đã được hơn một tuần, Rena chỉ đơn giản là vẫn không tiêu hóa nổi cái ý tưởng rằng Jurina là đồng nghiệp của mình, và nó cũng không làm cái gì khiến cô nổi điên lên (còn khuya!). Sau cuộc chuyện trò nho nhỏ của họ ở trong phòng thay đồ thì họ hầu như không nói thêm với nhau bất cứ một lời nào nữa. Không thể hiểu vì lý do nào đó mà cô cảm thấy rất khó chịu, Rena hy vọng là họ có thể hợp tác chút ít, nhưng mà điều này là không tưởng khi giữa họ chỉ hoàn toàn là sự im lặng thù địch.

Khoan đã, mình đang hy vọng cái quái gì vậy? Rằng nhỏ đó sẽ ở quanh mình 24/7 hả? Hay là sẽ tấn công mình ở một góc tối nào đó? Rena cố gắng trục xuất hết mọi ý tưởng vô lý ấy ra khỏi đầu. Nhưng mà nó tới kiếm mình, sau tất cả mọi chuyện, những gì Jurina nói vào cái ngày đó lại là về tình yêu… mấy cái đồ giả có ý nghĩa gì và… Nó thực sự đang làm cái gì vậy, cốt yếu chỉ làm mọi việc thêm khó khăn hơn thôi sao? Chờ chút, một phần cũng do mình mà... không ý của mình là... mà mình chả có nghĩa vụ phải suy nghĩ về chuyện này làm gì. Ôi... mình cần một chút bia.

“Em vẫn đang ngồi đây với bọn chị đấy chứ?” Haruna quan tâm hỏi, kéo Rena khỏi dòng suy nghĩ của mình, khỏi cơn ác mộng về Jurina khi họ đang ngồi bên kia phòng cùng với một nhóm nhỏ.

“Em đã không nhìn thấy con nhóc đó từ chiều đến giờ.” Câu nói bật ra khỏi miệng Rena trước khi cô kịp nhận ra mình đang nói về điều gì.

“Okay, nãy giờ chị có nói cái gì liên quan đến người mới đến đó đâu...”

Mặt Rena từ từ đỏ bừng lên khi cô nhận ra mình vừa nói cái gì. “Ờ... vậy thì t... tốt.”

Yuko và Haruna kín đáo liếc nhau, họ biết chính xác cái người mà Rena nói đến là ai.

“Tiện thể….” Yuko chỉ đơn giản không thể ngừng được sự nhầm lẫn của Rena. “Em có kế hoạch gì cho ngày thứ bảy không?”

“E… em hả?”

Haruna tròn mắt. “Không, thực ra thì ý của cô ấy là về người con gái vô hình đang ngồi cạnh em cơ.”

“Cái gì? Ai cơ?”

“Nghiêm túc nào, Rena, sao em khờ quá vậy?” Yuko khịt mũi. “Đương nhiên ý của chị là em đấy.”

Màu đỏ trên mặt Rena ngày càng sậm hơn. “Ơ… ừm, không có, em nghĩ vậy.”

“Bọn chị dự định làm chút gì đó cho em. Em tới chỗ chị vào lúc 7 giờ nghen.” Yuko nói vẫn không giấu nổi nụ cười vu vơ trên mặt. “Hôm đó là sinh nhật em mà, chị nhắc vậy đề phòng em không nhớ ra.”

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Rena trả lời, cảm giác như cô có thể tự giết mình tới nơi vậy. “Dĩ nhiên là em sẽ tới.”

Jurina đứng trong góc nào đó, lặng lẽ theo dõi câu chuyện với chút thích thú. “Không thể đẩy em ra khỏi đầu chị được, đúng không Rena?”

oOo

“Chúc mừng sinh nhật Rena!!!” Haruna hét váng lên và nhào tới ôm chặt Rena. “Chị thật hạnh phúc khi em đến.”

Rena mỉm cười và siết chặt bạn mình: “Cám ơn nha, nhưng này… chị đã uống say rồi hả?”

“Mới uống có chút thôi.” Haruna vui vẻ trả lời. “Vào đi, có ai đó đang đợi em kìa!”

Haruna kéo cô vào phòng khách trước khi Rena kịp có bất cứ hành động nào, “có ai đó” kia hóa ra lại là một cú đấm của bạn bè dành cho cô. Rất nhiều người ngồi trong nhà và trong số đó có cả Matsui Jurina. Chết tiệt! Cô nên biết trước là sẽ có con nhóc đó chứ.

Rena nghĩ ngợi, hệ thần kinh trong người cô như căng ra, tim cô đập thình thịch, Jurina đang cầm một chai bia, và điều đó gợi lên cảm giác bứt rứt trên cơ thể khi cô nhớ lại cái ngày mà họ đã quá chén.

“NyanNyan, tại sao mọi người đều đã say cả thế?” Rena hỏi.

“Ồ, là bởi...” Bạn của cô nói, hơi ngạc nhiên. “Chị đã nói với họ là hãy tới vào lúc 5 giờ vì có vài thứ đồ cần chuẩn bị và chị đã dặn họ tới sớm hơn chút… Em biết đấy, chỉ là cách bạn bè thỉnh thoảng quan tâm nhau thôi... Đã thay em tổ chức sinh nhật thì phải thật hoành tráng chứ!”

 “Thật tốt quá, quả là ngoài mong đợi.” Rena cười, cảm thấy hạnh phúc. “Vậy chúng ta uống nghen?”

Buổi tối trôi qua một cách suôn sẻ, mọi người đã có một khoảng thời gian thoải mái. Rena cảm thấy thích thú khi nhận được sự quan tâm của hết thảy bạn bè. Haruna và Yuko cũng thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy đồng nghiệp lẫn chủ nhân bữa tiệc hôm nay mình tổ chức vui vẻ, thậm chí có phần phấn khích hơn ngày thường, mặc dù tình trạng này có công đóng góp không nhỏ của chất cồn. Nhưng Haruna nhận ra rằng thay đổi lớn nhất bắt nguồn từ lý do nhỏ nhất, đó là thỉnh thoảng, họ cần những cuộc tụ họp thế này.

Có một người mà Rena hoàn toàn không muốn bận tâm nhưng lại không thể không để ý đến, tiếc là nó lại chỉ quanh quẩn với những dự định của riêng mình mà thôi. Jurina ngồi một góc và đưa mắt liếc nhìn mọi người, rồi cứ thế mỉm cười tinh nghịch, gây ra cảm giác hết sức khó chịu trong Rena. Cô thực sự bị thu hút và gần như mất hồn bởi nó. Bực mình thật, cảm giác bất lực khi mà ta không thể làm chủ suy nghĩ của mình.

Mặc dù tâm trạng tồi tệ ấy làm cô thấy có chút không vui, nhưng khi tới nửa đêm thì mọi việc lại khác đi, mọi người quyết định mở nhạc và nhảy. Cô như tìm lại được chính mình khi đứng lắc lư khiêu vũ với Jurina, kẻ mà hiện tại có vẻ như đang say khướt tới nỗi đứng không vững. Và khi tiết tấu bản nhạc trở nên chậm lại, giai điệu dịu êm và Rena thấy tay cô đang quấn quanh eo Jurina, cô không hề có chút ý thức nào về điều đó.

“Tôi thích nhảy.” Cô thì thầm, chỉ cách khuôn mặt Jurina có vài centimet. “...với em.”

Jurina mỉm cười: “Thì chúng ta đang nhảy đó thôi, ngốc ạ!”

Ánh sáng mờ ảo bao quanh họ che đi mọi cặp mắt tò mò, cho phép Rena ngả hẳn đầu lên vai Jurina, thưởng thức mùi vị ngọt ngào của làn da nó, giờ thì cô không hiểu tại sao mà mình lại có thể sợ người con gái này như vậy, hoặc là tại sao mà cô quyết tâm né tránh nó tới thế. Chả có gì là xấu nếu như hai người tận hưởng lẫn nhau, vậy thì tại sao mà cô cứ luôn phải giữ kẽ?

Jurina kéo cô áp sát nó hơn, khiến cho cơ thể của hai người chạm vào nhau nhiều nhất có thể, và họ thưởng thức âm nhạc. Trước niềm say mê và sự bối rối, Jurina đưa một tay lùa vào tóc Rena, tay còn lại thì đang lang thang phía dưới cơ thể cô.

Nhạc đã đổi sang tiết tấu nhanh, nhưng hai người họ quá bận rộn với nhau để có thể nhận ra điều đó. Đôi môi Rena bắt đầu di chuyển trên cổ Jurina, khẽ cắn vào làn da nhạy cảm đó. Jurina thật sự bất ngờ, Rena có thể cảm thấy được nhịp tim của đối phương đang trở nên gấp gáp hơn khi cô mở miệng và hôn vào cổ Jurina, trượt tay vào trong áo sơ mi của nó. Những từ ngữ trở nên rời rạc, tiếng rên như suýt thoát ra khỏi môi nó dù họ vẫn đang trong bóng tối. Nhưng tốt nhất là đừng để cho ai đấy có thể nghe thấy, và thu hút sự chú ý của mọi người.

“Suỵt!” Rena thì thào vào tai Jurina, khẽ siết nó lại. “Em trở nên ồn ào rồi đó.” Giọng nói khàn đặc vì hò hét quá nhiều của cô khiến Jurina cảm thấy như gai gai ở đốt sống lưng. Cô cảm thấy Jurina phải cố gắng lắm để chặn lại được âm thanh dễ chịu đầy nguy hiểm đó, tại đây, ngay lúc này, trước mặt mọi người.

Rena chà nhẹ hông mình sát vào người Jurina, và lát sau thì miết mạnh hơn vào cơ thể Jurina khi nó lùa tay vào tóc cô, nắm lấy và khép hờ đôi mắt lại. Rena cảm thấy mình hưng phấn lạ thường, bị mê hoặc bởi niềm ham muốn khi đôi môi họ gặp nhau. Chỉ một lát sau là cô đã quay lại tấn công cổ Jurina một lần nữa, mút chặt nơi ấy, đó là điều làm cô thấy sảng khoái nhất, và Rena bắt đầu áp dụng với Jurina tất cả những kĩ năng mà cô học được từ trước tới giờ, những kinh nghiệm mà cô đã tích lũy trong một thời gian dài.

Nhạc đã ngừng lại, mọi người quay về chỗ mà không hề có báo trước, không khí huyền diệu biến mất, Rena nhanh chóng buông tay khỏi Jurina, đột nhiên thấy xấu hổ cho hành động của chính mình. Mình đang làm cái trò gì vậy, đây là chỗ đông người... ngay trước mặt bạn bè.

Jurina không thể cử động được, nó vẫn còn yên vị tại chỗ mà vừa nãy Rena ôm ấp, hơi thở vẫn còn nặng nề, khiến cho Rena phải đẩy khẽ nó một cái trước khi cô nhanh chóng đi vào bếp, dấp nước vào mặt để cố gắng xua đi cái cảm giác ngây ngất chóng mặt khi nãy.

Con nhỏ đó thật quyến rũ! Rena nghĩ, chống tay vào bồn rửa và cố gắng điều hòa hơi thở. Quá hấp dẫn, ôi trời, mình không thể cưỡng lại Jurina, sự thật phũ phàng là vậy...

Rena không thể bình tĩnh lại được nữa, cô chắc là đang bị điên. Đầu tiên thì cô tìm mọi cách tránh Jurina như tránh tà, kể cả nhìn cô cũng không dám, còn bây giờ thì chính cô chủ động có những việc làm gần gũi này, với một người đồng giới. Trên sàn nhảy Rena đã phô bày tất cả những hành động khêu gợi nhất, trước mặt toàn bộ bạn bè của mình.

Mình cần phải ngừng ngay cái…

“Bất lịch sự vừa thôi, tự nhiên lại bỏ đi như thế. Rena, có phải chị không vậy?”

Một giọng nói nhỏ vang lên bên tai khiến Rena giật mình quay lại và nhanh chóng nhận ra là ai đang nói.

“Ồ, ra là em...” Cô thở mạnh hy vọng giọng nói của mình có thể che giấu được tâm trạng.

Jurina toét miệng cười, cẩn thận đóng lại cánh cửa sau lưng mình trước khi buông ra lời nhận xét: “Thì em đây, sao thế? Em lại nghĩ là chị đang muốn chúng ta tiếp tục đấy.”

“Tôi không bao giờ nói như thế!” Rena trả lời trong hơi thở gấp gáp, sức nóng của màn khiêu vũ lúc nãy vẫn còn để lại hậu quả bên trong quần lót của cô.

Jurina cắn môi dưới của mình, tiến tới gần Rena, đưa tay lên quấn lấy cổ cô, ấn chặt cô vào phía sau cái bồn rửa mặt, nuốt một cách khó nhọc và đưa khuôn mặt của mình áp vào mặt đối phương.

“Jurina, chúng ta đang ở trong bếp nhà Yuko.”

“Em chờ chuyện này đã lâu rồi.” Jurina thì thầm vào tai cô với một giọng nhẹ nhàng, xiết chặt tay mình hơn. “Xin đừng tra tấn em thêm nữa.”

Mắt Rena mờ đi, hơi thở trở nên gấp gáp, hiệu quả từ mấy lời này từ Jurina khiến cô chả còn nhớ tới chuyện đây là đâu, và vị trí của cô hiện giờ thế nào nữa. Cô nhìn chằm chằm vào người con gái này, cất giọng run run: “Chỉ cần nói cho tôi biết một điều trước đã.”

Jurina nhìn Rena tò mò, cầm lấy tay cô và hỏi: “Chính xác thì chị muốn biết điều gì vậy?”

“Lần trước tôi đã nghe em nói… gì đó về việc... tôi đã không nhớ ra chuyện gì đấy?”

“Ừm...” Ánh mắt của Jurina đột nhiên trở nên xa xăm, hình như nó không muốn khơi gợi lại vấn đề này.

“Vậy thì chúng ta đã gặp nhau ở đâu vậy?”

Có chút tức giận trong mắt Jurina, và Rena gần như không thể mở lời, cô như thấy một tảng đá đè nặng lên ngực (hay là điều gì đó tệ hại hơn). Khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh chóng, mặc dù vậy, Jurina cũng đã lấy lại được sự bình tĩnh.

Có lẽ đó chỉ là một thủ đoạn kích thích trí tưởng tượng của mình.

“Có lẽ điều này sẽ mang lại trí nhớ cho chị.”

Rena rên lên khi Jurina bắt đầu tấn công vào cổ cô một cách quyết liệt và dữ dội. Nó đưa lưỡi của mình lên làn da cô tạo thành những đường tròn đều đặn, hôn chúng, nếm chúng, liếm chúng, ấn vào chúng, và làm bất cứ điều gì để cho cô rên rỉ van xin.

Chỉ có duy nhất một từ mà Rena có thể thốt ra được rõ ràng, “Jurina...” trước khi lưỡi của nó xâm nhập khoang miệng cô, và Rena không thể không hạnh phúc vì Jurina đang cho cô thưởng thức một nụ hôn tuyệt vời nhất bằng tất cả các kinh nghiệm mà nó có từ trước đến nay. Tất cả những gì Rena có thể làm được là rướn người lên và hy vọng cho cái bàn tay đang lang thang dưới lớp áo sơ mi của cô sẽ không dừng lại – sự đụng chạm của những ngón tay lạnh trên làn da nóng ấm. Chân của cô dạng ra theo bản năng và bây giờ thì Jurina đang ở giữa chúng, cố ép chặt mình vào cô, càng chặt càng tốt. Họ rên rỉ vào miệng nhau, nhịp tim của Rena tăng đột biến khi cô nhận ra bàn tay Jurina trên ngực mình, cố gắng bung lớp áo ra bằng một thái độ cực kì thiếu kiên nhẫn. Jurina cố gắng kéo tuột một bên áo xuống, áp bàn tay mình vào một bên ngực của Rena làm chúng nóng dần lên dưới lớp vải áo lót mỏng, ép mạnh vào nó và thưởng thức một tiếng rên dài bật ra từ đôi môi này.

“Ôi Chúa ơi!” Rena tụt nốt bên vai áo còn lại xuống, luồn tay vào tóc Jurina, hơi thở trở nên nặng nhọc và gấp gáp. “Đừng có dừng lại giữa chừng đó nhé...”

Jurina khụy một đầu gối xuống, cố giữ tư thế thăng bằng để mặt nó ngang tầm vùng ngực trần thiên đường của cô lúc này. Nó hấp tấp kéo cả cái áo sơmi mỏng của Rena đi cùng cái áo lót tuột xuống dưới, và không một chút do dự, Jurina đưa bầu ngực tròn trịa của người kia vào miệng mình để dễ dàng thưởng thức chúng. Những âm thanh trở nên khó tưởng tượng khi mà lưỡi của nó bắt đầu khám phá phần da thịt nhạy cảm nhất đó. Nó mơn trớn rồi bất thần cắn nhẹ lên phần đỉnh đầu rồi lại nhả ra và mút mạnh, đẩy chúng vào chỗ sâu nhất trong miệng mình.

Bây giờ thì Rena cảm thấy như bàn tay của mình nắm tóc Jurina còn chặt hơn nữa, cô ngả đầu ra phía sau với đôi mắt nhắm nghiền, Jurina đã làm cho tâm trí của cô trở nên rời rạc, thốt lên những âm thanh rên rỉ, và cô chả còn quan tâm tới việc những âm thanh ấy có thể bị nghe thấy miễn là Jurina cứ tiếp tục như thế, đừng có ngừng lại, cứ tiếp tục đẩy cô sâu vào trong dục vọng.

Rena không còn cố ngăn lại tiếng rên của mình nữa, cô chỉ thực sự nhìn xuống khi mà Jurina lại làm thế một lần nữa, và khi mà nó dừng lại đôi chút rồi ngước nhìn cô với một nụ cười giễu cợt (Rena thật sự ngạc nhiên trước những gì Jurina mang lại, cô cảm thấy như thể phần da thịt nơi ấy không còn là của mình khi nó nằm trong miệng người khác). Cô cứ nhìn mãi khi nó mút, liếm láp lấy lòng cô từ bên này lại chuyển sang bên kia, ngón tay còn lại bận rộn vân vê nhào nặn chúng và cảm thấy đây là khoảnh khắc dễ chịu nhất trên đời.

Jurina đang cố mang lại cho mình những trò đàng điếm nhất.

Rena nghĩ điều đó trong khi cô đang cố gắng phối hợp cơ thể ngửa về phía sau để phù hợp với cử động miệng của Jurina. Phải thừa nhận, cô chả thấy có chút gì phiền phức hết, không hề khi Jurina quá tuyệt vời dù chỉ với môi và lưỡi.

Jurina bất thình lình kéo lớp áo rũ rượi nằm dưới hông Rena lên một chút, điều này khiến cho cô thấy thất vọng, tới đó chưa đủ để cô thỏa mãn. Tay cô vẫn nắm chặt cái gờ bếp. Rena đẩy mạnh vào mặt Jurina một cách thiếu kiên nhẫn vào giữa khe ngực, làm cho Jurina gần như ngạt thở, phải giữ lại đôi chút cho cô lấy lại ổn định để sẵn sàng.

“Thực ra thì… chị có muốn làm tiếp nữa không?” Jurina lẩm bẩm sau khi tiếp tục với cái lưỡi đang rà soát lên xuống khe hẹp giữa hai bầu ngực Rena. Nó không thực sự hiểu biết nhiều về việc mình đang say mê làm, và suýt nữa thì để cho mình bị ngạt. Rena không buồn trả lời, cô chỉ cảm thấy quá tốt, làn da của cô run rẩy dưới hơi thở của Jurina. Rena cảm thấy cái miệng của nó thật là tuyệt. Chỉ với việc mơn trớn ở ngực đã khiến cô hưng phấn đến cực đỉnh rồi, làn sóng ấy lan tỏa từ nơi đó ra khắp xung quanh cơ thể, cô gần như ngã vật ra bàn.

Jurina vẫn giữ miệng của mình nguyên vị trí cũ để cho cơn khủng hoảng của Rena dần dịu xuống. Sau đó nó kéo áo lót của Rena trở lại, hơi thở vẫn còn nặng nề và cuồng loạn, tim đập dữ dội nhưng vẫn có thể đứng lên được. Jurina còn cẩn thận nhoài người ra sau Rena để cài lại khuy áo lót cho cô. Còn cô, chỉ biết trân mắt ra nhìn, không hiểu sao mọi thứ lại dừng lại, cố gắng suy nghĩ để nói ra điều gì đó nhưng thật sự thì cô chả biết nói gì trong tình huống này cả. Vì vậy Rena chỉ có thể nhìn Jurina với một khuôn mặt ửng đỏ.

Jurina phá vỡ sự im lặng ngượng ngập này bằng một nụ hôn mềm mại lên môi Rena trước khi đi tới cánh cửa cùng ý định ra khỏi chỗ này. Rena hoàn toàn không trông mong về điều đó. Chuyện này xảy ra quá nhanh! và cô ngạc nhiên khi thấy suy nghĩ đó hiện diện trong đầu.

“Chờ đã, em đi đâu vậy?” Rena không muốn kết thúc như thế, vẫn chưa, cô phải làm điều gì đó để quan tâm tới Jurina chứ.

Jurina mỉm cười, đặt tay lên nắm đấm cửa, vặn chúng ra và quay lại nói với cô gái phía sau: "Happy birthday, Rena-chan!"

Cánh cửa đóng lại để lại Rena một mình, đổ sụp xuống bàn, hụt hẫng và có chút cô đơn.

Căn phòng trở nên tối tăm hơn trước...

oOo

HẾT CHƯƠNG 3.




12 nhận xét:

  1. Đây là comment của bạn Hi!

    *bơi ngược lên đọc*

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao đánh hơi ra nhanh thế ~

      Xóa
    2. Hớ hớ...rình rập thường trực :3

      Xóa
    3. Cô stalker tớ lộ liễu quá... há há há... ~

      Xóa
    4. Chưa lập "ép xê" bằng chục nick clone rồi vô tung hô là may rồi :v

      Xóa
    5. Cậu làm đi rùi chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!!! Nhá nhá nhá!!!

      Dạo trước "Ai là ai của ai" được bạn reader nào đó hân hạnh click cho gần 100 cái mỗi ngày. View tăng lên chóng mặt làm tớ sợ dzồi... ~ Cậu liệu làm sao thì lam đi á ~

      Xóa
  2. sao dừng đúng lúc vậy , ko lẽ cháu nhà e............ YSL

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em nghĩ như vợi cũng được ~ :v :v :v :v

      Nhưng thực ra là em nó sẽ không làm cho đến khi nào cô Rena nói: Yes! ~ Là tỉnh táo đồng ý chứ hem phải nhờ bia hay rượu tác động ~

      Xóa
    2. ồ!!!!!!!!!!! fic mấy chương thế ss

      Xóa
    3. hóng hóng,iu bư *hun hun*

      Xóa