“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

[LongFic] Song Of Love | AtsuMina - Chương 2

Author: Florence.

Rating: M.

Pairing: AtsuMina.

Gernes: Romance, Angst.

Summary: Lần đầu tiên gặp nhau, Atsuko chưa đầy 3 tháng tuổi và Minami chỉ vừa bước sang tháng thứ 7. Kể từ lúc đó, hai bà mẹ đã nhận ra mối liên kết giữa AtsuMina và trách nhiệm cùng bảo vệ mối liên kết này.

Disclaimer: Hai người này không thuộc về tôi, mọi sự trùng hợp đều là ngoài ý muốn.



Chương 2: Hôn.

12 tuổi.

“Dậy, Acchan!”

Atsuko gạt tay mẹ ra. Hôm nay là thứ bảy và nó không có tiết học ở trường, nó muốn nằm nướng thêm mười lăm phút nữa.

“Dậy mau, thay đồ đi, chúng ta có khách.” Bà Maeda nói và cố lôi nó ra khỏi đống chăn màn, bà quát: “Dậy! Acchan!” khi nó cố ôm thêm cái gối và chả thèm nhúc nhích.

Atsuko đã ngồi lên được nhưng nó vẫn chưa thèm mở mắt.

“Gia đình Takahashi tới chơi.”

Atsuko đột nhiên tỉnh như sáo: “Mẹ bảo ai cơ?”

Nó bật ra khỏi giường và phi vào phòng tắm với tốc độ đáng kinh ngạc, cẩn thận làm vệ sinh cá nhân. Atsuko mất tới mười lăm phút mới quyết định được mình sẽ mặc bộ đồ nào: chỉ đơn giản là một chiếc váy xếp li cũ và chiếc áo thun nâu sọc đỏ. Nó chả làm được gì tốt hơn cho mái tóc xù của mình. Cẩn thận nhìn lại mình lần nữa trong gương, hít một hơi thật sâu, chẳng hiểu tại sao trái tim Atsuko tự dưng loạn nhịp.

“Ôi trời đất ơi, con đã lớn lên rất nhiều rồi đó!” Bà Takahashi ôm lấy Atsuko, nó lịch sự để bà ôm nhưng ánh mắt nó lại hướng về phía bàn ăn, nơi đó có một cô nhóc đang ngồi trên ghế. Atsuko thấy mặt mình đỏ bừng lên khi bắt gặp một mùi hương ấy. Và khi bà Takahashi buông nó ra, Atsuko thậm chí không thể cử động được nữa, chân nó như bị chôn chặt xuống sàn.

“Acchan, Minami nè!” Bà Maeda nói, Atsuko vẫn đang bị đóng băng, nó chờ một lúc cho khuôn mặt của mình bớt đỏ, nó chậm chạp ngước lên và thấy cô bé kia đang nhìn nó mỉm cười.

“Chào buổi sáng, Acchan!”

Atsuko nín thinh không trả lời, nó tiến tới chỗ ngồi quen thuộc của mình trên bàn ăn nhưng không may hôm ấy chỗ của nó đã bị Minami chiếm mất. Nó nhận ra về ngoại hình thì Minami với nó rất khác nhau. Mặc dù chỉ lớn hơn nó có vài tháng tuổi nhưng trông Minami thực sự quyến rũ. Trong khi nó khá gầy và mỏng manh (mẹ Atsuko thường phàn nàn về trọng lượng của nó bất cứ khi nào có thể) thì Minami hoàn toàn ngược lại, bạn ấy có một thân thể cân đối, với mái tóc nâu dài, Minami nhìn rất ư… ừm… dễ thương và quá đẹp so với những bé gái trạc độ tuổi đó. Minami mặc một cái áo thun màu trắng với hàng chữ tiếng Anh gì đó mà Atsuko chẳng đọc được, đơn giản vì nó không biết chút tiếng Anh nào.

LOVE, Minami nói khi nhìn thấy Atsuko đang cố đọc chữ trên áo mình, cô bé chỉ hai chữ đầu tiên L O và hai chữ phía dưới V E, rồi giải thích với Atsuko: “Love có nghĩa là: Mình yêu cậu.”

Mặt của Atsuko gần như bốc khói tới nơi, nó phải đưa sát mặt vào chén cơm nóng để có thể giải thích với mọi người lý do tại sao da của nó có màu đỏ tới vậy.

“Acchan thật dễ thương!” Bà Takahashi nhận xét khi thấy khuôn mặt đang cúi gằm xuống của nó.

“Ôi thông thường thì nó không thế đâu.” Bà Maeda nói với bạn rồi cười, bà quay sang phía Minami và tố cáo. “Đến giờ này mà nó vẫn còn ngủ với con panda mà hồi xưa con cho nó đấy.”

“Con đâu có!” Atsuko bối rối la lớn, nó đã nghĩ rằng mẹ không thể để ý được việc đấy khi đã giấu con gấu ấy dưới gối mỗi lần đi ngủ.

Bà Takahashi nghe vậy bèn giải vây cho Atsuko, bà nói: “Con biết không, Minami có cả một bộ sưu tập đồ vật in hình quả cà chua đồ sộ.”

“Mẹ!” Tới lượt Minami la lên phản đối mẹ nhưng cô bé cũng kịp nhận ra rằng Atsuko cuối cùng đã thực sự mỉm cười.

Atsuko bỗng nhớ ra chuyện mình đã nghe bố mẹ nói với nhau rằng bà của Minami mới mất, nó biết Minami đang buồn. Atsuko nghĩ nó cần phải nói một điều gì đó với Minami, gạt đi cảm giác bối rối nó hỏi: “Xin lỗi, nhưng mình nghe nói bà của cậu mới mất, chắc hẳn là cậu đang rất buồn?”

“Ừ.” Minami trả lời, cô bé ngừng lại nụ cười vô thức của mình và trông khá buồn bã. “Bà của mình rất chiều chuộng mấy chị em mình và khi bà qua đời mình thật sự thấy đau lòng. Nhưng mà bây giờ...” Khi đang nhìn và nói chuyện với Atsuko dường như cảm giác đau đớn ấy không còn hiện hữu nữa. “Không sao, bây giờ thì mình không sao rồi.” Minami nói và hào hứng rủ Atsuko: “Cậu có muốn thấy tro của bà mình không?”

Atsuko tròn mắt: “Thật hả, mình có thể thấy sao?” Trước giờ nó chưa bao giờ thấy tro của người đã mất. “Mọi người không rải tro xuống đất hả?” Atsuko ngạc nhiên hỏi.

Minami đẩy ghế ra và nắm lấy tay Atsuko: “Đi nào, theo mình!”

“Minami, hãy để Acchan ăn xong bữa sáng chứ!” Bà Takahashi gọi với theo

“Không sao, con sẽ ăn sau.” Atsuko trả lời và để mặc cho Minami kéo mình đi.

“Nó chẳng bao giờ thích ăn uống cả, cái con bé này, thiệt tình...” Bà Maeda nói với bạn khi họ đang cùng nhìn theo hai đứa con chạy ra khỏi nhà.

Lúc nào cũng vậy, Atsuko luôn có cảm giác Minami ở quanh, cho dù chúng có chạy theo hai ngả khác nhau thì cuối cùng cũng sẽ gặp lại nhau như hai hướng đi trên một đường tròn. Cảm giác ấm áp là điều đầu tiên chúng mang lại đối phương, hơi ấm ấy ngày đêm quấn lấy nhau và quyến luyến không rời.

oOo

Atsuko cố gắng đối diện với Minami khi mà bây giờ, vào mỗi ngày nghỉ cuối tuần cô bé kia luôn đến chơi nhà nó. Còn Minami thì cố gắng không ngủ vào những tối thứ bảy của Atsuko, hai đứa nói chuyện với nhau cả đêm về bất cứ đề tài nào mà chúng nghĩ ra: trường học, lớp học thêm, chương trình ca nhạc. Cả hai đều cố tỉnh táo không ngủ để có thể tận hưởng từng giây phút mà chúng có với nhau, chúng không muốn lãng phí khoảng thời gian quý báu ấy cho một việc vô bổ: ngủ.

Sáng chủ nhật ấy, Atsuko thức dậy không phải với con gấu bông quen thuộc trong vòng tay, mà thay vào đó là Minami. Thật tuyệt khi cô bé kia ở trong vòng tay của nó. Nó chẳng muốn rời khỏi giường, nó muốn mãi mãi được ôm Minami trong tay ở trong phòng mình. Còn Minami, vẫn đang ngủ rất say. Nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa Atsuko đành luyến tiếc đẩy Minami ra. Khổ nỗi, Minami quá nặng so với nó, không di chuyển nổi nên rốt cuộc nó đành tự đẩy mình ra và kết quả là ngã lăn quay trên sàn.

Và đó là cách mà bà Maeda đánh thức được chúng. Minami tỉnh dậy ngay khi nghe thấy tiếng “bịch” trên sàn và Atsuko thì đang nằm dưới đất.

Sau khi ăn trưa hai cô nhóc đi chơi cùng nhau vài giờ trong công viên. Minami đột ngột hỏi Atsuko: “Cậu có bạn trai chưa, Acchan?”

“Mình chưa có.” Atsuko trả lời và bắt đầu ngồi trên cái thanh ngang.

“Mình thì đã có ‘ai kia’rồi.” Minami nói, lập tức Atsuko rút tay mình ra nhưng đã bị Minami nhanh chóng chộp lại. “Ngưng lại đi, đồ ngốc. Và đi lên đây.”

Atsuko cố gắng leo lên và ngồi cạnh Minami. Từ đây, có thể nhìn thấy toàn cảnh của công viên vắng vẻ và nhìn xa tới tận khu phố của chúng. “Mình có thể nhìn thấy ngôi nhà của cậu.” Minami nói và chỉ tay về hướng bắc. “Nhìn kìa đó là nơi chúng ta sống, thấy không?”

Nhưng Atsuko không thèm nhìn theo hướng Minami chỉ, nó nhìn vào Minami và hỏi: “Cậu có bạn trai chưa?”

Minami nhìn lại Atsuko và mỉm cười trả lời: “Mình đã có một người thật đặc biệt.”

Atsuko bĩu môi, nó cảm thấy rất khó chịu. “Hừm, mình cũng có bạn trai.” Nó gắt lên. Atsuko không muốn nói dối, nhưng nó lại đang nói dối bởi nó tự cảm thấy mình muốn như vậy. Và khi thấy Minami nhìn nó và nở một nụ cười hoài nghi đáng ghét như thể bạn ấy chả tin quái gì vào lời nói của nó, Atsuko la lên: “Mình có mà, mình thật sự có mà.”

Minami vẫn giữ cái nụ cười đáng ghét đó trên môi: “Cậu đã nói cậu không có, cậu luôn là một kẻ không biết cách nói dối mà.”

Atsuko bĩu môi: “Mình mà nói dối á?”

Minami ngừng cười nhưng vẫn giữ cái vẻ mặt hài hước: “Vậy hả, thế cậu ta tên gì?”

“À… ừm…” Atsuko lắp bắp, đó quả là một câu hỏi ngoài dự đoán của nó, nó nhăn nhó đáp: “Memory-kun!”

Lần này thì Minami phá ra cười: “Cậu ta là con chó à?”

Khuôn mặt của Atsuko chuyển từ màu hồng của ngượng ngùng sang màu đỏ tía giận dữ khi bị Minami nhanh chóng chỉ ra sai lầm. Memory, chính xác thì đó là tên của con chó nhà hàng xóm, nhưng khi Minami hỏi tên bạn trai thì Atsuko không thể nghĩ ra được một cái tên nào cả vì ở lớp nó chẳng bao giờ nhớ tên của bất kỳ đứa con trai nào hết.

“Vậy cậu đã hôn cậu ta chưa?” Minami hỏi một cách quỷ quyệt.

Atsuko thực sự muốn chấm dứt cái đề tài đáng ghét này, nó vặn ngược lại Minami: “Vậy chứ cậu đã hôn...”

“Mình luôn luôn chỉ hôn một người đặc biệt.” Minami trả lời trước cả khi Atsuko nói hết.

Atsuko không thể giải thích được tại sao nó lại cảm thấy khó chịu tới vậy, nó xẵng giọng: “Nếu vậy thì mình cũng đã hôn rồi.”

“Không, cậu chưa có.” Minami khẳng định.

“Có, mình có.”

Minami lại tặc lưỡi: “Vậy sao? Thế... hẳn cậu biết hôn thì như thế nào chứ?”

“Ờ... thì… “ Atsuko lúng túng.

“Cho mình xem!”

“Cái gì?” Atsuko hỏi lại, một cách ngạc nhiên. Đột nhiên nụ cười của Minami trở nên hết sức quái quỷ, ánh mắt tinh ranh tiến sát về phía Atsuko. Nó muốn bỏ chạy nhưng đã bị hai cánh tay khỏe khoắn của Minami túm lấy. Nó không thể di chuyển được.

“Nếu như cậu thực sự có bạn trai thì chắc chắn đã hôn cậu ta rồi. Vậy hãy cho mình thấy. Hôn mình đi, Acchan!”

Trống ngực Atsuko trở nên đập liên hồi, nó bỗng nhiên thở gấp, hơi thở trở nên dồn dập khi nó nhìn vào đôi mắt nâu của Minami: “Mình... không… mình…” Nó rơi vào tình trạng không thể kiểm soát được nữa.

Minami vẫn cười một cách quỷ quyệt, cô bé tóm lấy đôi tay của Atsuko và nhắc lại: “Cậu nói dối, Acchan!”

Atsuko nói dối, đó là sự thực nhưng chỉ bởi vì Minami đã bắt nó làm vậy: “Mình không có nói dối.”Atsuko vẫn khăng khăng.

“Vậy thì hôn mình đi!” Minami tiếp tục khiêu khích, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cái nhìn của Atsuko.

Atsuko nắm chặt tay vào thanh kim loại, chậm chạp hướng khuôn mặt của mình về phía Minami, đang nhìn nó với nụ cười của kẻ chiến thắng. Nhưng trước khi nó kịp tiến gần hơn nữa tới cô bé kia thì Minami đã đưa hai tay lên đỡ khuôn mặt nó. Atsuko khép mắt lại và cảm nhận đôi môi của Minami trên môi mình, thật mềm mại và ấm áp, một giai điệu ngân vang mà chưa bao giờ nó nghe thấy. Atsuko từ từ mở mắt ra và nhìn khuôn mặt của Minami chỉ cách mặt mình có vài centimet. Minami mỉm cười, mặt đỏ ửng nhưng đôi mắt lấp lánh một tia sáng khác thường: “Mình đã nói rồi, đúng không? Mình luôn luôn chỉ hôn người đặc biệt ấy thôi.”

oOo

HẾT CHƯƠNG 2.


14 nhận xét:

  1. trời ơi sao ngừn ngay khúc hay vậy bajnnnn....Mà hình như cái này ngược hử, sao Taka S hơn Acchan vậy :v

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không biết bạn Sin có từng gặp loại người như thế này bao giờ chưa? Ví như lúc bình thường người đó rụt rè, ít nói, lầm lầm lì lì, bị người khác chọc thì đỏ mặt xấu hổ. Nhưng một khi đã quyết định chuyện gì thì dứt khoác hơn bất cứ ai, tàn nhẫn hơn bất cứ thứ gì. Acchan trong fic này là một người như vậy.

      Minami ngược lại, trông có vẻ như già đầu hơn Acchan nhiều, chưa chi đã ra vẻ mình là người hiểu chuyện (dụ khị người ta kiss cơ mà), nhưng bản chất lại nặng lòng vì người khác rất nhiều. Trích 1 câu trong Lastfriend, Takeru nói về Ruka cũng như thế: Nhìn cô ấy như vậy, cậu không biết cô ấy cô đơn đến thế nào đâu.

      Xóa
    2. "Tàn nhẫn hơn bất cứ thứ gì" -> nghe câu này nguy hiểm quá. Taka sẽ khổ dài dài.
      Nhắc tới Last Friends là thích bộ đồi Ruka-Takeru. Hai người đó không bao h là người yêu (chỉ có Takeru yêu Ruka thôi) nhưng đúng với cái câu đẹp hơn cả tình bạn và vĩ đại hơn tình yêu. Tuy có mong cặp này về sau thành nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì quan hệ giữa 2 người cứ như vậy sẽ đẹp hơn là thành tình yêu.

      Xóa
    3. Bạn Sin xem Hard to say I love u rùi đúng không? Ta nói lúc anh chị kiss nhau bạn muốn lật ghế! Eita và Juri hợp tác cả 4 5 bộ phim rùi mà mãi mới có được 1 cái kiss Y___Y ~

      Xóa
    4. Có coi nhưng lâu rồi nên ko nhớ rõ tình tiết nữa, với hình như mình ấn tượng last friends hơn.

      Xóa
    5. Cũng dạng hao hao Last friend ấy... Có bạn JaeJoong bên Hàn tham gia đóng nữa ~

      Xóa
    6. Uh thì mình có coi mà, chỉ là lâu rồi nên ko nhớ, mình biết có JJ mà. Chỉ là Last Friends để lại ấn tượng sâu đậm hơn.

      Xóa
  2. Ai cha, đọc chap này tui có cảm giác sung sướng gấp bội chap 1 đó :3
    Tui rất thích Atsumina trong chap 1, 2 vừa qua. Có thể nhìn bên ngoài Atsuko rất S nhưng tui tin khi ở bên Taka thì Atsuko sẽ như chap 2 này, có chút bẽn lẽn, rụt rè. Thực sự tui rất rất thích đó. Cảm ơn thím Bư nhé :3

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giai đoạn yêu nhau của đôi trẻ dễ thương lắm. Bao nhiêu tinh quái dồn hết cả vào đó. Hãy yên tâm là fic này HE nhá ~

      Xóa
  3. Aww sweet quá chị ơiiii <3 Minami nhìn vậy mà chín chắn chứ không có ngu ngơ như ở ngoài đời. Em cực kỳ thích mấy cảnh Atsuko với Minami ở bên nhau như thế này, lúc đó cả hai đều sẽ cư xử rất khác :> Và vì nó là HE nên em càng mong chờ nhiều hơn đó ~ Cám ơn chị nhiều :D Em chờ chap kế nhé ~

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chụy đội ơn cưng >.<

      Xóa
    2. Taka ngoài dời cũng chính chắn có điều dính đến tình cảm nó ngu ngơ thôi =)).

      Xóa
    3. Nhiều người cứ thấy bề nổi là Taka né Cà, bị Cà thả dê mà mặt cứ đơ ra, thực ra hem phải là không yêu người kia, mà là ngơ quá nên chả biết phải thể hiện sao, đáp trả thế nào. Chứ trong tim là đập bình bịch, bằng pặc á ~

      P/s: Chap sau có cảnh nóng ~

      Xóa
    4. Trời mới mười mấy tuổi mà có cảnh nóng rồi hả :v. Ngơ quá có ngày bị giựt đi ráng chịu :))

      Xóa