“Sau này chị sẽ biết, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người bình thường, có máu có thịt, có yêu có hận, cũng có những nuối tiếc không thể bỏ qua.”

--- Hananja Juri - Ở hai đầu nỗi nhớ.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

[ShortFic] What Is Love? | NanaMai - Chương 2

Author: Florence.

Rating: T.

Pairing: NanaMai (Nogizaka46).

Gernes: Romance, Humor.

Summary: Nanami - nữ tặc chuyên đánh cắp các tác phẩm nghệ thuật - nghĩ rằng lần tác nghiệp cuối cùng của mình sẽ là phi vụ để đời. Nhưng thay vì đánh cắp một bức họa, ả lại đưa về cho bản thân một nàng họa sĩ ngớ ngẩn tên Shiraishi Mai.

Disclaimer: Hai người này không thuộc về tôi, mọi sự trùng hợp đều là ngoài ý muốn.



Chương 2: Ngưng đọng.


“Tôi đói quá đi!” Maiyan than thở.

Nanami vẫn thản nhiên bước đi, tay giữ chặt lấy cổ tay Maiyan.

“Tôi nói tôi đang đói!”

Nanami bất thình lình dừng lại khiến Maiyan đâm sầm vào lưng cô.

“Cô thiêu hủy căn hộ của tôi, Shiraishi! Đừng có quên!”

"..."

May mắn thay, ngọn lửa trong căn hộ của Nanami đã được dập tắt và chẳng có ai bị thương. Khi cảnh sát bắt đầu hỏi thăm những người dân sống chung quanh đó về chủ nhân căn hộ thì Nanami quyết định đã đến lúc cô và Maiyan nên rời khỏi đây.

Suốt hai tiếng trời, Nanami kéo và lôi xềnh xệch Maiyan đi tới đi lui qua từng dãy phố để giữ bình tĩnh. Ngoại trừ tư trang cá nhân cùng một vài thẻ ID giả, Nanami cũng không có tổn thất gì đáng kể.

Tuy thế, cô tự nhiên bị biến thành một kẻ vô cư, chỉ vì Maiyan thức dậy nấu mì sợi. Rồi nàng ta nghe thấy tiếng kêu meo meo của một chú mèo nào đó và chạy đi tìm nó, hoàn toàn quên bẵng đi thứ mà mình đang nấu. Nanami thầm biết ơn vì ít ra Maiyan cũng còn biết gạt cần báo cháy.

Nhưng kỳ lạ là cô không hề có cảm giác tức giận với Maiyan. Ngược lại, Nanami tự trách chính mình. Cô không nên bỏ nàng họa sĩ lại một mình trong căn hộ. Maiyan không nên ở trong căn hộ đó ngay từ đầu. Cô chẳng biết mình bị ám ảnh bởi cái gì mà lại đưa nàng họa sĩ về nhà.

“Tôi định nói là… tôi rất tiếc…” Maiyan nói nhưng trong thanh âm chả có lấy một chút hối hận. “Dù sao thì… cũng tại cô ăn trộm tôi.”

Một lần nữa, nàng họa sĩ nhận được ánh mắt sững sờ từ phía ả trộm. “Ý cô là gì khi bảo tôi lấy trộm cô?” Nanami hỏi.

“Cô đột nhập vào nhà tôi đêm qua và tiết lộ rằng cô muốn chôm chỉa một thứ gì đó. Sau đó, cô mang tôi đi. Vì vậy suy ra cô lấy trộm tôi chứ còn gì nữa!” Maiyan nói, như đó là một sự thật hiển nhiên.

Nanami muốn nổi điên vì mớ giả thiết đó của nàng ta. “Tôi đã cứu cô!” Nanami hầm hừ. “Những gã trộm đến sau đó có thể xé rách cô ra thành từng mảnh chỉ để có được thứ họ muốn.”

Maiyan chỉ trân trân nhìn lại, khuôn mặt hoàn toàn trống rỗng. “Tôi đã nói là tôi đói…” Nàng ta thốt lên, não nề như thể cuộc sống nàng ta lúc này mới thực sự lâm nguy.

“Thánh thần ơi! Cô thật kỳ lạ!” Nanami kêu lên.

oOo

“Đây là nhà của ai vậy?” Maiyan hỏi khi họ đứng trước cánh cửa một ngôi biệt thự sang trọng.

“Một người bạn.” Nanami nói và lôi ra một bao da từ trong túi áo khoác. Cô mở nó và chọn lấy hai thanh sắt nhỏ, một trong số chúng có đầu dẹp – đây là dụng cụ phá khóa cửa quen thuộc của cô.

“Bạn của cô “quên” giao chìa khóa cho cô luôn hả?” Maiyan hỏi. Nanami phớt lờ nàng họa sĩ và tiếp tục chọt chọt thanh sắt qua khe hẹp, xoay trở đủ chiều. “Chúng ta có cần phải tông cửa thật mạnh để vào trong không?”

“Không.” Nanami đáp và thầm reo mừng trong chiến thắng khi khớp khóa đã được xoay đúng chiều và ‘tạch’, cửa tự động mở ra. “Giờ cô tự nguyện vào nhà ngồi rồi chứ?” Nanami quay tay nắm và mở cửa, đồng thời chẳng chờ sự đồng ý, nhanh tay đẩy nàng họa sĩ vào bên trong.

oOo

Nanami đem bát cơm và phần thịt ăn kèm lên chiếc bàn thấp trước mặt, đặt mông ngồi xuống sàn trong khi Maiyan đang ở đối diện, lặng lẽ quan sát cô. “Cô chăm chăm nhìn cái gì vậy?” Cô hỏi.

“Cô á!” Maiyan đáp.

“Tôi thì làm sao?”

Maiyan nhún vai mà chả nói thêm bất kỳ điều gì.

“Đừng nhìn tôi lăm lăm như vậy.”

“Tại sao?”

Nanami chẹp lưỡi. “Tôi không thích bị người khác dòm ngó.”

“Tại sao không?”

“Tôi là một tên trộm. Kẻ trộm đương nhiên không thích bị người ta theo dõi.” Nanami nói, đẩy một bát cơm về phía Maiyan rồi bới cho mình bát khác.

Maiyan nhìn lau láu vào phần thức ăn được đưa sang cho mình trước khi nàng ta bưng nó lên và bắt đầu ăn. Được một lúc, nàng ta hỏi: “Tại sao cô lại đi ăn trộm?”

Nanami gần như mắc nghẹn khi miếng ăn vừa xuống khỏi họng. “Vì nó là cuộc sống của tôi.” Cô trả lời và thận trọng quan sát nàng họa sĩ. “Gia đình của cô đâu?” Nanami hỏi trước khi nàng họa sĩ lại nhìn chăm chăm cô lần nữa.

“Chết cả rồi.” Maiyan trả lời.

Nanami khẽ cau mày trước câu trả lời có vẻ bình thản.

“Bố mẹ tôi ly hôn khi tôi lên 5, sau đó mẹ tôi qua đời. Bố tôi đã đem tôi về nuôi.”

“Vậy bố của cô đâu rồi?”

“Chết luôn rồi.” Sau khi nói câu đó, Maiyan hỏi ngược lại. “Thế gia đình cô đâu?”

“Gì?” Nanami sửng sốt bởi câu hỏi bất ngờ. “Tôi… ờ thì… tôi không có…”

“Sao không? Bộ cô bị ngắt từ một cành cây ra à?”

Nanami nheo mắt liếc xéo nàng họa sĩ.

“Có phải họ cũng qua đời rồi không?”

“Không!” Nanami phản ứng. Cô đã từng là một đứa trẻ nổi loạn, cốt để họ chú ý đến mình. Nhưng sau này, Nanami hiểu rằng dù có làm gì, họ cũng chả để cô vào mắt. Vì ngay từ đầu, sự có mặt của cô trên cõi đời này đã là một sai lầm.

“Họ đi đâu rồi?”

“Nơi nào đó…” Nanami bâng quơ.

“Có phải trong tù không?” Maiyan hỏi.

Khuôn mặt của Nanami trở nên méo mó, tìm kiếm xem điều gì gây nên hoài nghi trong tư tưởng của nàng họa sĩ. “Tại sao cô nghĩ họ ở trong tù?”

Maiyan nhún vai. “Khi người ta đề cập về một người nào đó đang ở một chỗ khó hiểu nào đó thì mặc định có nghĩa là người đấy đang ở trong tù.”

Nanami nhìn chòng chọc vào Maiyan, tự hỏi tư tưởng đó được nàng ta lôi ra từ chốn địa ngục nào vậy. Có lẽ là từ người bố lập dị của nàng ta chăng?

“Vậy là… bố cô để lại phòng tranh cho cô hả?” Nanami nói, cố đẩy nội dung cuộc trò chuyện ra xa chủ đề vừa rồi.

Maiyan gật đầu, cắm cúi ăn.

“Ông ấy trông như thế nào?”

Maiyan nhún vai: “Già.”

Nanami tặc lưỡi. “Này, cô có thể nói cái gì đó có ích hơn một chút được không? Gì mà vắn tắt không tưởng.”

Maiyan trông có vẻ trầm tư trong giây lát rồi nói. “Đừng ăn trộm nữa!”

Nanami nheo mắt nhìn nàng họa sĩ rồi chế giễu: “Tào lao.” cô nói.

“Trộm cắp có gì hay.” Maiyan phụ họa.

Hàm của Nanami như nghiến lại đến nơi. Cô đã luôn lấy làm tự hào – rằng từ trước đến nay, bằng chính sức mình – trở thành một nữ tặc chuyên nghiệp. Maiyan lại khiến cô có cảm giác như công việc này thật tầm thường.

“Phải rồi, còn cô là kẻ đốt cháy nhà của tôi. Vậy cô chính là tội phạm phóng hỏa.”

Nanami tức muốn chết khi Maiyan chỉ nhếch mép cười đáp lại.

---

Nanami thức trắng cả đêm hôm đó. Có điều gì đó đang làm phiền tâm trí của cô mọi lúc mọi nơi. Cô thậm chí còn không thể tìm ra đấy là gì. Nanami chẳng thể chấp nối những suy nghĩ của mình lại với nhau một phần là do Maiyan đang nằm ngủ ngay bên cạnh, áo somi kéo lên cao để lộ quá nhiều phần da thịt và đáy quần piyama do xoay trở mình mà bị trễ xuống quá mức, đủ để Nanami tường tận bên dưới nàng ta đang mặc nội y nhãn hiệu gì, thậm chí cô còn có thể mô tả kiểu dáng chi tiết của nó nữa cơ.

Cô rên rỉ, quay lưng lại với nàng họa sĩ và ép một cái gối ở giữa hai chân.

oOo

“Chị trông có vẻ mệt mỏi quá.” Cô phục vụ ở quán Takoyaki nhận xét. “Xảy ra chuyện gì à?”

Nanami làu bàu chửi thầm trong miệng dù thực lòng cô chỉ muốn nổi đóa với cái cuộc sống bị đảo lộn kể từ khi cô nhặt nàng họa sĩ kỳ lạ ấy về. Tán gẫu là thói quen của người phục vụ quán Tokoyaki, không phải là sở thích của cô.

“Dạo gần đây có một số chuyện thú vị xảy ra.” Ikoma Rina tiếp tục mặc dù Nanami vẫn giữ yên lặng. “Dù đã bị bưng bít nhưng rõ ràng có một vụ trộm cắp nào đó đã diễn ra ở phòng tranh Neshi.”

“Vậy sao?” Nanami thắc mắc. “Thế có thứ gì đã bị lấy đi không?”

“Có chứ.” Rina vui vẻ nói.

Tim Nanami như đập chệch mất một nhịp vì sợ rằng đã bị ai đó phỗng tay trên bức tranh. Tuy nhiên, cô vẫn kiềm chế để thản nhiên hỏi. “Đó là thứ gì?”

“Một họa sĩ.”

Nanami từ từ nhìn lên nàng phục vụ quán Tokoyaki trước mặt đang mang một vẻ mặt hân hoan. Cô buộc phải nở một nụ cười đáp trả lại.

“Chị trông đỡ hơn rồi đấy.” Rina nói. “Bây giờ mỗi tên trộm và bè lũ tay sai của bọn chúng ở Tokyo này, đảm bảo trong ví mỗi thằng đều có ảnh của nàng họa sĩ kia. Bởi vì dường như nàng ta là chìa khóa của mọi chuyện.”

Nụ cười đóng băng trên gương mặt Nanami. Cô trả nhiều hơn cả giá chính thức món ăn mà Rina dọn ra và bỏ đi trước khi gỡ nụ cười đầy mê hoặc của chính mình ra khỏi mặt – bởi vì cô vừa chính thức chuyển từ kẻ trộm sang làm kẻ bắt cóc mất rồi. Nanami rõ ràng là đang tự đeo gông lên cổ mình.

oOo

Khi leo lên một chiếc taxi quay về ngôi biệt thự “mượn” của mình, Nanami trở nên hấp tấp lạ thường và phải soát duyệt lại toàn bộ chuyện này.

Tay chân của cô ở Cục cảnh sát để xác nhận rằng đúng là mẹ Maiyan đã qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ vào năm 1998 và Maiyan đã được Shin, chính là bố nàng ta, nhận nuôi. Những gì khiến Nanami hoang mang chính là người đàn ông tên Shin này dường như không hề tồn tại từ trước đến giờ.

Lạ thật. Nanami phát hiện ra rằng không có một báo cáo nào bên phía cảnh sát cho thấy Maiyan đã mất tích và phòng tranh Neshi vẫn mở cửa, hoạt động như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nanami nghĩ về nàng họa sĩ, tự hỏi liệu Maiyan đã thức dậy và dùng bữa sáng mà cô đã nấu trước khi cô rời khỏi chưa (cô không muốn Maiyan lại gần bếp lần nào nữa hết).

Việc những tên trộm khác đang ra sức sục sạo tìm kiếm Maiyan khiến Nanami phải tự vấn xem mình nên làm gì với nàng ta. Tâm trí Nanami đầy ắp những suy nghĩ về những chuyện có thể làm với Maiyan nhưng cần thiết nhất vẫn phải để nàng ta cách xa khỏi những tên trộm khác và rõ ràng với những gì cô đang làm với nàng ta, Nanami đang sở hữu Maiyan, theo cách này hay cách khác.

Nanami hít một hơi thật sâu. Cô mắc kẹt trong cái đống chết giẫm này thật rồi. Cô nhìn ra bên ngoài xe taxi và trông thấy một hiệu thuốc. Cô yêu cầu tay tài xế tạt ngang qua đó. Cô biết mình sắp sửa phải làm gì.

oOo

Maiyan thét lên và cố gắng đẩy Nanami ra.

“Ngừng nhúc nhích coi, con nhỏ dở người này!”

“Đau đấy!”

“Tất nhiên là nó phải đau rồi! Giữ yên như vậy nếu cô không muốn tổn thương nhiều hơn.” Nanami lơi ra một chút để nhìn chằm chằm vào Maiyan, người cũng đang muốn ăn tươi nuốt sống cô, đôi mắt ngân ngấn nước. “Chỉ một chút nữa thôi…” Cô nói và cúi xuống người bên dưới một lần nữa.

“Tôi không… aaa!” Maiyan liều mạng đạp Nanami ra lần nữa.

Nanami giữ chặt lấy tay Maiyan và lấy tay còn lại nắm lấy cằm cô gái trẻ. “Im coi! Và để tôi mần xong chuyện cái nào…”

Một vài giây sau đó, Nanami rời khỏi người Maiyan. Cô đứng lùi lại và mỉm cười. “Xong rồi.”

“Tôi ghét cô!” Maiyan kêu lên. Nàng ta nhặt kính của mình lên và thở hồng hộc khi nhận ra hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. “Cô đã làm gì với tóc và chân mày của tôi thế này?”

Nanami mỉm cười. Cô dẹp mấy chai thuốc nhuộm, cùng cây kéo và chiếc nhíp vừa mới mua ở hiệu thuốc đi chỗ khác.

oOo

“Cô thực sự không có tiền? Thế cớ sao lại còn mua quần áo cho tôi?” Maiyan thắc mắc.

“Ai nói là tôi mua chúng? Tại sao phải mua khi chúng ta có thể chôm chỉa chứ?” Nanami đáp. “Cô nên cảm thấy may mắn vì chí ít lúc nãy tôi không đột nhập nhầm căn hộ của một gã đàn ông bẩn bựa nào đó. Giờ thì thay đổi nào!”

Tim Nanami nhảy múa khi Maiyan bắt đầu cởi cái áo pyjama ra khỏi người ngay trước mặt cô. Cô nhanh chóng quay đi và nguyền rủa chính mình vì thế éo nào nhịp tim lại như đang chạy đua như vậy. Cô cố định thần bằng cách nhớ về hai nhãn hàng mà cô ưa thích nhưng lại phải bỏ qua khi đi ngang qua chúng – “Guess” và “Valentino”.

“Nhìn tôi mà xem.” Maiyan lên tiếng sau một lúc lâu.

Nanami quay lại. Hơi thở cô như bị tắc nghẽn. Sau khi tỉa bớt mớ lông mày lộn xộn, cô cắt tóc Maiyan và nhuộm chúng thành ba tầng màu nhẹ. Bộ đồ ngủ xấu xí được thay thế bằng quần jean bình thường và chiếc áo thun croptop ngắn lộ ra vòng eo thon nhỏ. Tươi trẻ và năng động. Maiyan đã thay đổi diện mạo hoàn toàn.

“Nhìn tôi thấy gớm lắm hả?” Maiyan hỏi, cau mày.

“Cái quái gì khiến cô nghĩ như vậy hả?” Nanami hỏi ngược lại. “Cô quyến rũ muốn chết luôn!”

“Tôi làm sao cơ?”

“Ý là trông cũng được.” Nanami chửi thầm, nhận ra mình lỡ lời. Cô hắng giọng. “Dù sao thì trước giờ cô rõ ràng chả có mắt thẩm mỹ gì cả.”

“Tôi có mà.” Maiyan phản đối, đầy phẫn nộ.

“Thật sao?”

“Chứ sao.” Maiyan nói tiếp. “Lấy một ví dụ hiện tại nhé, tôi thấy rằng cô rất đẹp đấy! Chỉ đẹp chứ không phải chỉ dễ nhìn hay xinh xắn bình thường đâu nha!”

Nanami tiếp tục lờ nàng ta đi. Maiyan vẫn nhìn lăm lăm theo cô với cặp mắt ngây thơ. Đấy là do Nanami đã quay đi để che giấu khuôn mặt mình vì cô cảm thấy vệt ửng đỏ đã lan khắp mặt hệt như quay lại thời thiếu nữ 14 tuổi ngại ngùng trước lời tán dương vậy.

Cô ghét cái cách mà nàng ta đang làm – biến cô thành một nhóc con ngớ ngẩn. Khi đi về phía cửa rồi quay lại, cô trông thấy Maiyan đi vào bếp và viết cái gì đó vào một quyển sổ.

“Cô đang làm cái gì vậy?” Nanami hỏi.

“Đây là quyển sổ ghi chú những gì người khác làm ơn cho mình. Bố tôi đã dạy tôi cách cư xử như vậy.” Maiyan nói rồi đề thêm. “Cô nên liệt kê xem chúng ta đã tiêu tốn bao nhiêu tiền vào trang phục và thực phẩm dùng hằng ngày.”

“Tôi là một tên trộm. Tôi không cần phải cư xử như vậy.” Nanami nói nhưng Maiyan chẳng hề xuy xuyển và cứ nhìn chằm chặp vào cô. Cô đành phải càu nhàu móc ví ra.

oOo

“Đây là nơi cô thường giấu các chiến lợi phẩm sau khi cướp được hả?” Maiyan hỏi khi họ bước vào bên trong một căn phòng nhỏ khác, ở cách xa trung tâm thành phố.

“Tôi không có chiến lợi phẩm nào cả. Tôi cũng không phải ăn cướp. Tôi là một nữ tặc chuyên nghiệp.” Nanami phản pháo lại, đầy tức giận. Cô khép và chốt cửa thật cẩn thận. Nanami cố gắng tin tưởng quyết định điên rồ là nên giữ nàng ta ở nơi ẩn náu an toàn của cô. Cô bắt đầu hình dung khái niệm về nơi cất giấu của cải của mình từ sau khi Maiyan nói cô chính là người đã ‘ăn cắp’nàng ta.

Maiyan, trong lúc đó, đứng giữa căn phòng và quan sát mọi ngóc ngách không gian chung quanh, nó trống không với rất ít đồ đạc bao gồm một chiếc bàn kê, một cái rương bằng gỗ cùng một cái tủ đứng bằng thép rất lớn.

“Chả có gì ở đây cả, chà bù cho căn hộ bừa bộn của cô.”

“Đây là người thích sự đơn giản.” Nanami giở giọng châm biếm. Cô cười cười nhưng Maiyan chỉ nhìn chằm chằm vào cô bằng biểu cảm hờ hững như bình thường.

“Có thứ gì hay ho còn được cất giấu ở đây không?”

“Không, tôi không giữ những thứ trộm được ở đây lâu.” Nanami đặt các túi nhựa mua từ cửa hàng tiện lợi lên bàn. “Tôi chả cất giấu thứ gì lâu dài cả. Chúng ở đây có kỳ hạn.”

“Thứ lớn nhất cô từng đánh cắp là gì?” Maiyan tiếp tục công cuộc điều tra của riêng nàng ta.

“Cô.” Nanami lập tức trả lời. Cô bật cười khi Maiyan nhếch mép nhìn. Cô bắt đầu ngồi bắt chéo chân lên sàn nhà và lôi lấy mấy thứ đồ bên trong túi nhựa ra.

“Ý tôi là… thứ có giá trị lớn nhất ấy?” Maiyan cũng ngồi bệt xuống sàn nhà, cạnh bên người con gái kia.

Nanami lột mở nắp một cái tô nhựa và hơi nóng bốc lên nghi ngút từ nó. “Một thanh kiếm Chokuto (*).” Cô đẩy bát về phía Maiyan.

“Thật à? Nó có đẹp không?” Maiyan nhấp nháy mắt nhìn vào tô nhựa được hấp nóng đó và đẩy ngược về chỗ ả trộm. “Của tôi phải nóng hơn tý nữa và thêm chút hành lá vào!”

Nanami lấy lại tô mì và đẩy cho nàng họa sĩ tô khác. “Nó rất tinh xảo, vô cùng giá trị đến mức tôi không thể giữ nó lâu được.”

“Tại sao không?” Maiyan hỏi.

“Tôi đã nói với cô là tôi không thường cất giữ những gì mình trộm được. Chúng chả có ý nghĩa gì đối với tôi cả.” Khi Nanami nhìn lên, bắt gặp một biểu hiện không thể hiểu nổi trên gương mặt Maiyan.

“Cô nên dừng việc trộm cắp này lại đi.” Cái cách Maiyan nói nghe như việc ăn cắp này chỉ như một thói quen xấu vặt vãnh chứ không phải là một nghề nghiệp thực sự vậy.

“Tôi sẽ làm vậy.” Nanami nói. “Ngay sau khi tôi đã có đủ vốn liếng.”

Maiyan có vẻ trầm tư. Nanami cảm thấy cảm kích vì Maiyan không hỏi thêm gì nữa và bắt đầu ăn.

“Vậy… cô thực sự sống dựa vào mấy bức tranh của cô hả?” Nanami hỏi, chuyển đầu súng về phía Maiyan trước khi nàng ta kịp đưa ra bất kỳ thắc mắc nào vì nàng họa sĩ dường như là người rất giỏi khoản đặt ra mấy câu hỏi làm khó đối phương trong mẩu hội thoại thường ngày của họ.

Maiyan gật đầu khi nàng ta đang xì xụp húp mì.

“Không có ý xúc phạm nhưng thực sự là có người bỏ tiền ra mua mấy bức tranh của cô hả?”

“Ừ.” Maiyan đặt tạm cái tô xuống và quạt không khí nóng hừng hực quanh mặt bằng chính đôi đũa của nàng ta. Khuôn mặt nàng ta lúc này đỏ ửng. “Với cả bố tôi để lại cho tôi một số tiền.”

Nanami quẳng một chai nước cho người kia, không thể bóc rời mắt khỏi đôi môi đang mỗi lúc một “nóng bỏng” hơn bởi mì sợi của Maiyan.

“Cảm ơn.” Maiyan nói tiếp, bắt lấy cái chai. “Ông ấy để lại cho tôi một khoản tiền kha khá.”

“Kha khá tức là bao nhiêu?” Nanami hỏi, thực sự tò mò. Cô biết Maiyan không thể nào sống dựa vào mấy bức tranh của nàng ta. Rất ít nghệ sĩ làm được chuyện này.

Maiyan tu vài ngụm nước rồi chùi miệng bằng chính tay mình. “Đủ để tôi tồn tại mà không phải làm gì trong suốt quãng đời còn lại.”

Đôi môi của Maiyan vẫn ửng đỏ như vậy. Đỏ hồng và ấm áp. Nanami tự liếm môi mình và nuốt nước bọt.

“Cô cũng quan tâm đến nghệ thuật đúng không?” Maiyan hỏi.

“Gì hả? Ờ thì… cũng hiểu đôi chút về mấy món đồ mang tính nghệ thuật…” Đó là câu trả lời của Nanami. Cô cau mày rồi rời mắt khỏi Maiyan.

“Loại nào?”

“Tôi thích mấy cổ vật. Cô biết đấy, như kiếm, đồ gốm, đồ trang sức. Tôi cũng thích mấy bức tranh cổ nữa.”

“Tôi thích tranh ukiyo-e (**) nhất!” Maiyan tiếp tục đào xới món mì sợi của nàng ta.

“Cái loại tranh khắc gỗ được in hàng loạt ấy đó hả? Sao thích chúng được vậy?”

“Thế tại sao lại không?”

“Chúng là những ấn phẩm được sản xuất đại trà còn gì.”

“Không hẳn là vậy. Nhưng mà in hàng loạt những tác phẩm đẹp thì có gì không đúng chứ? Miễn đó là những bức tranh khắc gỗ đẹp là được.” Maiyan ra sức bảo vệ ý kiến.

“Sẽ có nhiều người sở hữu chúng.” Mặc dù Nanami cũng đồng tình là có rất nhiều những bức tranh khắc gỗ được in rất đẹp, nhưng chúng sao có thể so sánh với những bức tranh độc nhất vô nhị được vẽ bằng tay chứ.

Maiyan cau mày. “Bộ như vậy thì có gì sai sao?”

“Phải mất rất nhiều cảm hứng và nỗ lực miệt mài mới có thể tạo ra những vẻ đẹp duy nhất. Nó không dễ dàng để tái hiện lại hai lần, huống gì thứ in ấn kia lại là hàng tái bản rất rất nhiều lần.” Nanami lập luận. “Chúng chỉ là sự sao chép. Chính xác là một bản sao, không hơn không kém.”

“Tranh khắc gỗ in không phải là một bản sao. Vậy chứ lý do gì bắt buộc những cái gì đẹp thì không được sao chép chứ?”

Nanami không thể hiểu tại sao cô lại tranh luận với nàng họa sĩ  hay tại sao cô lại là kẻ bắt đầu chuyện này nhưng cô không thể tự ngăn chính mình lại được. “Thế thì vì cớ gì lại đi nhân bản nó?”

“Sao không thể nhân bản chứ?”

“Vẻ đẹp thực sự chỉ được đề cao ở sự độc nhất vô nhị. Giá trị thực sự nằm ở chỗ nó càng hiếm hoi thì càng khó có được.” Nanami tuyên bố, giọng bỗng chốc cao hơn bình thường.

Nhưng nàng họa sĩ vẫn chẳng chịu nhượng bộ và vẫn đeo đuổi quan điểm của nàng ta. “Nếu một thứ gì đó thực sự xinh đẹp, cớ sao lại phải là thứ duy nhất? Không phải nó sẽ càng đẹp hơn nếu được nhiều người thưởng thức hơn sao?”

“KHÔNG!” Nanami hét lên, kinh ngạc trước ý kiến của Maiyan. “Thử tưởng tượng xem nếu mọi người đều có quyền sở hữu bức họa nàng MonaLisa thì cũng gần giống như cưỡng hiếp tập thể nàng ấy vậy.” Nhưng khi nhìn cách diễn đạt của mình gây nên sự lúng túng trên mặt Maiyan, cô im lặng.

Lần đầu tiên, Maiyan nở ra một nụ cười chân thật hiếm thấy. “Vậy ra cô thực sự đam mê mấy tác phẩm nghệ thuật ấy nhỉ?” Nàng ta nói. “Cô giống y như bố tôi vậy.”

Nanami cảm thấy hơi xấu hổ trước sự bùng nổ nhất thời của cô. Ngượng ngùng, cô bào chữa: “Ông ta hẳn cũng như một đứa điên, làm lố khi nhắc đến mấy tác phẩm nghệ thuật?”

“Phải, ông ấy cũng từng sở hữu nhiều tác phẩm nghệ thuật như cô.” Maiyan nói. Nàng ta kết thúc bữa ăn của mình bằng cách uống hết phần nước lèo còn lại trong tô mỳ. Khi đặt chiếc tô rỗng xuống và lau miệng bằng mu bàn tay, nàng ta nói. “Ông ấy từng là một kẻ trộm.”

Nanami lần nữa bị mắc nghẹn bởi mấy sợi mình trong tô. Sao cô cứ gặp vấn đề với thức ăn vậy?

Hay là… gặp vấn đề với Shiraishi Mai?

oOo

HẾT CHƯƠNG 2.

------------------

(*) Kiếm Chokuto: Là một trong những thanh kiếm đầu tiên trong lịch sử rèn gươm của Nhật Bản. Loại vũ khí này có lưỡi dao thẳng và vô cùng sắt bén.



(*) Ukiyo- e (浮世絵: Phù Thế Hội) "những bức tranh của thế giới nổi": Là một loại tranh khắc khắc gỗ của Nhật Bản được ra đời trong khoảng thế kỷ từ 17 đến 20, trong đó mô tả những chủ đề về phong cảnh, những câu chuyện trong lịch sử, về các nhà hát hay các khu vui chơi giải trí.

Phong cách nghệ thuật này nổi lên tại trung tâm nghệ thuật Edo (Tokyo) trong nửa sau của thế kỷ 17, bắt nguồn từ các tác phẩm đơn sắc của Hishikawa Moronobu vào khoảng thập niên 1670. Lúc đầu, chỉ có loại mực Ấn Độ được sử dụng, sau đó một vài tác phẩm in được vẽ màu bằng bút lông, nhưng đến thế kỷ 18 Suzuki Harunobu phát triển kỹ thuật sử dụng đa sắc để cho ra đời nishiki-e. Ukiyo-e là loại mặt hàng có giá cả bình dân bởi chúng được sản xuất với số lượng lớn. Các tác phẩm Ukiyo-e chủ yếu nhắm vào những người dân ở thành thị. Những chủ đề ban đầu của Ukiyo-e là về cuộc sống nơi đô thị, đặc biệt là những hoạt động và những khung cảnh từ các khu giải trí. Những cô gái mại dâm xinh đẹp, những võ sĩ Sumo hay những diễn viên nổi tiếng cũng thường được mô tả khi đang tham gia vào các hoạt động giải trí. Sau này, chủ đề phong cảnh trở nên nổi tiếng. Những chủ đề về chính trị và những cá nhân ở trên tầng lớp thấp nhất của xã hội (gái mại dâm, đô vật và diễn viên) không còn được chấp nhận trong những tác phẩm in nữa và hiếm khi xuất hiện.








3 nhận xét:

  1. Minh da va dang doc hau het tat ca cac fic cua ban da viet va dang viet.
    Minh that su co van de ve viec doc sach,hoac nhung thu dai loai nhu the. Trong 1 lan tinh co tim thong tin fic cua Nogizaka minh da den duoc blog cua ban.
    Va vi khong biet la tai sao minh da va dang doc lien tuc blog cua ban da 4 ngay nay roi, that su ma noi thi day la lan dau tien ma minh doc nhiu nhu vay.
    Minh se luon va mai ung ho ban it nhat la den khi ban chap but.

    本当にありがとうございました。
    頑張って。
    どうぞ宜しくお願いします。

    Ps: minh that su rat rat rat thich cap doi nanamai 💑💑💑 , co ma tai sao chap 1 rate M ma chap 2 lai rate T nhi ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. https://www.facebook.com/florence.dorming >>> nếu có thể, hãy add fb mình để chúng ta cùng nói chuyện nhé ^^

      Fic này rating T đó bạn... mình chỉnh nhầm ^^

      Mình ship đa số các couple truyền thống: KojiYuu, WMatsui, WTomo, AtsuMina. Thỉnh thoảng mình có đâm bang 1 vài cặp, nhưng thường là những oneshot nhỏ như AtsuYuu, MariHaru, TakaYuu...v...v... Riêng nhà Nogi thì mình ship NanaMai và WakaRei ^^ Rất vui được làm quen ^^

      Xóa
  2. Cau ah chuong 3 cua to TT^TT plz plz

    Trả lờiXóa